Chương2: 2: Ôn Quốc Công Chúa
Chương 2
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tuyên Tông thả con chim sẻ khỏi lồng, khiến Thủ Trung phải hỏi han. Y mỉa mai chim có cánh cũng gãy, chỉ nên an phận trong lồng. Vua cảm nhận được ẩn ý nhưng không nói gì thêm. Thủ Trung bỏ mặc các tấu chương cấp báo quân Mông Cổ tiến sát Thiểm Tây, chỉ lo ăn tiệc với Ô Cổ Kinh.
Tuyên Tông sức yếu, triệu con gái út là Ôn quốc công chúa Hoàn Dĩ An vào chăm. Nhờ là phận nữ nên nàng không bị Thủ Trung dò hỏi. Vua trao cho nàng mật chỉ và một viên ngọc bích khảm ba hạc, dặn nàng mang đến cho Thủ Tự ở Tây An. Vua nhờ nàng tới gặp Vương Xán (con Vương Diệu) đang đóng quân ở ngoài thành, đưa ấn tín cho hắn để hắn tin lời. Công chúa lo lắng vua sẽ bị Thủ Trung hại, nhưng vua trấn an rằng y chưa dám giết cha cướp ngôi.
Công chúa mười lăm tuổi nhưng lanh lợi, quyết tâm thực hiện. Nàng về tư phòng cùng cung nữ thân tín La Mạc Huệ tính kế. Mạc Huệ khuyên nàng cứ giả đi săn ra ngoài như thường ngày để khỏi sinh nghi. Sáng hôm sau, hai người giấu mật thư trong giày, ấn tín trong ống đựng tên, rồi ra khỏi Tây thành. Gặp quan viên và lính canh, công chúa đều cười nói tự nhiên, chẳng ai nghi ngờ.
Tới nội môn, viên quan gác cổng chặn lại đòi giấy thông hành. Công chúa khéo léo chất vấn sao quan viên thân tín của Toàn Tuân ra vào vô tư mà nàng là công chúa lại bị ngăn. Viên quan không cãi lại, đành cho qua. Hai người vừa đi được vài bước thì nghe tiếng gọi từ phía trong: giọng khàn đặc của Toàn Tuân—chỉ thị.