Chương22: 22: Múa Kiếm Giữa Bình Nguyên
Chương 22
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Hoàn Thừa Lân, Ô Di Hà cùng đồng đội đã vượt qua các cánh rừng ở Liêu Dương để tiến vào bình nguyên Pháp Khố. Vùng đất từng nhộn nhịp nay hoang vắng kể từ trận đại bại tám năm trước, khi tướng Mông Cổ Triết Biệt dùng kế giả thua, bỏ lại chiến lợi phẩm để dụ quân Kim rơi vào bẫy, rồi quay lại tàn sát hàng vạn người, máu chảy thành sông. Kể từ đó, thế lực nhà Kim suy yếu, không dám ra khỏi thành.
Suốt một tuần, Thừa Lân miệt mài tập thuấn bộ với Ô Di Hà trong rừng lá kim, nhanh chóng đạt được độ thành thục đáng kể. Chàng có thể khinh công lên cành cây thẳng đứng, dù còn vướng víu vì thiếu nội công. Cổ Mạnh Ninh và Kiều Sinh Nhai phải thán phục vì họ cả năm không đạt được, mà Thừa Lân chỉ mất bảy ngày.
Đến bình nguyên Pháp Khố, cả bọn phải liều xuống sông Thái Tử lấy nước. Đêm đến, họ đốt lửa trong hốc, che chắn cẩn thận để tránh bị phát hiện. Ô Di Hà thúc Thừa Lân biểu diễn kiếm thuật. Chàng múa Không Ngưng Kiếm uyển chuyển, nhẹ nhàng như mây, khiến mọi người vỗ tay hát vang bài ca ca ngợi vương tử Kim triều hùng dũng, quân giặc khiếp sợ. Cổ Mạnh Ninh và Ô Di Đạo cũng vào múa phụ họa, tạo nên tiết mục sôi nổi.
Kiều Sinh Nhai hỏi Ô Di Hà về khả năng quân Mông Cổ băng qua đây. Hà cho rằng chúng có thể men sông Thái Tử, nhưng gần núi nên không lo. Lời vừa dứt, tiếng vó ngựa vang lên. Cả bọn vội tắt lửa, chạy vào rừng. Một toán quân Mông Cổ kéo đến, trong đó có kẻ mặc giáp nước Kim. Ô Di Đạo nhận ra tên đi đầu là Trương Nhu, tướng nhà Kim đã phản bội. Ô Di Hà mặt tối sầm: "Không còn là tướng nhà Kim nữa."