Chương6: 6: Kiếm Bất Tuân Chủ
Chương 6
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ô Di Hà cắt ngang cuộc khẩu chiến giữa Hoàn Thừa Lân và Ô Di Đạo, khẳng định không có tỉ thí nào diễn ra vì cần giữ sức cho kẻ địch. Tuy nhiên, Thừa Lân cho rằng nếu không chấp nhận, các huynh đệ sẽ sinh nghi kỵ. Ô Di Hà đành đồng ý nhưng ra điều kiện không được vượt quá giới hạn hay ra đòn chí mạng. Ô Di Đạo vỗ ngực cam kết, rồi tranh thủ uống thêm một ngụm rượu trước khi bắt đầu.
Ô Di Đạo ra chiêu đầu tiên, kiếm nhắm thẳng yết hầu Thừa Lân. Dù đã luyện Nhu Ưng Trảo nhiều lần, Thừa Lân vất vả lắm mới gạt được đường kiếm của Đạo, nhưng cổ tay nhói đau, hô hấp đình trệ. Đạo không cho chàng nghỉ, ra chiêu thứ hai buộc Thừa Lân phải lăn tránh. Thanh Không Ngưng Kiếm nặng nề khiến chàng di chuyển chậm chạp. Ô Di Đạo cười lớn, khinh thường cho Thừa Lân xuất hai chiêu, hứa chỉ chống đỡ.
Thừa Lân định dùng Kinh Vân Ảnh nhưng kiếm pháp mới đến tầng ba, thanh kiếm lại không tuân theo. Chiêu thứ nhất bị Đạo dễ dàng đỡ và đẩy lui. Chiêu thứ hai vẫn quá dễ đoán. Hết hai chiêu, Ô Di Đạo phản công dữ dội, áp sát khiến Thừa Lân rơi vào thế ngặt nghèo. Sát khí hiện rõ, Ô Di Hà hô dừng nhưng không kịp. Trong khoảnh khắc sinh tử, lời dặn của lão sư vang lên: “Nghĩ quá nhiều là kẻ vô hướng… Nội năng tự trong tâm mình.” Thừa Lân buông bỏ suy nghĩ, chỉ quan sát chuyển động của Đạo. Khi đoản kiếm đâm thẳng đứng, chàng né nhẹ nhàng, rồi một đường kiếm phản đòn khiến Ô Di Đạo phải lùi hai bước, kinh ngạc nhìn chàng. Giữa thời khắc thập tử nhất sinh, Thừa Lân đã khai mở nội lực.