Chương17
Chương 17
Tạ Huyên tiếp nhận sức mạnh phán xét từ Lệ Ôn, và khi nhìn vào một tội hồn, ý thức nàng bị kéo vào ký ức của hắn. Nàng thấy một gã đàn ông gầy gò đang dùng dao rỉ sét chém xác chết trên bàn, đó là lão gia giàu có đã chiếm đất và hãm hại vợ bạn hắn. Gã đàn ông này từng là bằng hữu với lão Chu, nhưng lão Chu lại phản bội, tố cáo và thừa kế gia sản. Cuối cùng, gã đàn ông bị xử trảm. Tạ Huyên lạnh lùng thực thi hình phạt, treo hắn lên núi đao, rồi kéo thêm linh hồn thương nhân kia vào chịu tội. Khi Lệ Ôn xuất hiện, hắn dạy nàng rằng địa ngục chỉ cần kết quả, không cần biết câu chuyện. Tạ Huyên nhanh chóng lĩnh hội được chân lý này, khiến Lệ Ôn ngạc nhiên. Nàng ngồi trên lưỡi đao, suy tư về sự phán xét, nhớ lại lời Phượng Tuân: "Nhưng ta có thể cứu ngươi". Khi rời đi, nàng cưỡi Minh thú và vô tình nhìn thấy ký ức của nó: Phượng Tuân đã cứu và thuần phục nó. Trước khi vào thành Phong Đô, nàng gọi tên Phượng Tuân, và hắn đang chờ sẵn ở cổng, mỉm cười với nàng.