Chương19
Chương 19
Tạ Huyên cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Phượng Tuân lan tỏa khắp cơ thể, xua tan cái lạnh thấu xương. Nàng thấy hắn tiến lại gần, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cùng đôi má lúm đồng tiền đáng yêu. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Huyên nghĩ đến việc kẻ săn mồi cuối cùng cũng sẽ cắn xé con mồi, nhưng nàng vẫn bất động, chỉ cảm nhận hơi thở mang mùi hương dễ chịu của Phượng Tuân. Một thứ ấm áp ẩm ướt chạm vào vành tai nàng, gần như không được coi là nụ hôn, theo sau là tiếng thở dài của hắn: “Đầu gỗ, sao không trốn đi?” Tạ Huyên dễ dàng thoát khỏi tay hắn, thắc mắc tại sao mình không trốn trước đó. Khi nàng hỏi đó có phải pháp thuật không, Phượng Tuân nghiêm túc đáp: “Không phải pháp thuật, đó là thích.” Hắn giải thích thích là muốn lại gần, chạm vào hoặc nhìn nàng. Tạ Huyên hoài nghi liệu thần tiên có thể vui vẻ khi thấy ác quỷ, nhưng Phượng Tuân chỉ mỉm cười. Sau đó, nàng soi gương thấy mặt mình đỏ bừng, liền hỏi nguyên nhân. Phượng Tuân cười bảo tự nàng đỏ, còn nàng khăng khăng hắn vừa cắn mình một cái. Hắn không tiện giải thích sự khác biệt giữa “cắn” và “hôn”, hai người cứ thế nhìn nhau đến khi Tạ Huyên hết giận, quay đi đọc sách.
Một ngày nọ, Tạ Huyên gặp Tần Quảng Vương đang uống rượu và hỏi ông về ý nghĩa của “thích”. Tần Quảng Vương suýt sặc rượu, cho rằng nàng là ác quỷ không thể hiểu điều này, nhưng vẫn đưa ra câu trả lời giống Phượng Tuân. Không hài lòng, ông giới thiệu nàng đến gặp một vị quỷ tu từng là hồ yêu tên Thẩm Thanh. Tạ Huyên lập tức tìm đến Thẩm Thanh, đưa ra một đồng vàng thật – thứ hiếm có ở Minh giới – làm phí tư vấn. Thẩm Thanh nhận tiền, nghiêm túc hỏi nàng có thắc mắc gì. Khi Tạ Huyên hỏi “thích là gì”, Thẩm Thanh kinh ngạc nhận ra nàng chính là ác quỷ bẩm sinh không hiểu tình cảm. Nàng giải thích thích là khi nhìn thấy ai đó hoặc làm việc gì đó cảm thấy vui, rồi chỉ vào mặt mình và làm nó đỏ lên để minh họa. Tạ Huyên cho rằng đó là lý do Phượng Tuân thường đỏ mặt.
Tạ Huyên hỏi tiếp: “Miệng mở ra không phải để cắn, mà để làm gì?” Thẩm Thanh đáp đó là để hôn, rồi nghiêng người chạm môi vào má nàng. Nàng giải thích thêm về các kiểu hôn: miệng là gần gũi nhất, má là thuần khiết nhất, tai là mờ ám nhất. Khi sắp nói đến chỗ bị che kín, Tạ Huyên từ chối vì muốn tiết kiệm tiền. Thẩm Thanh cho rằng tình yêu thật khó hiểu, rồi đề nghị dạy nàng cách khiến người khác hoàn toàn trung thành, sẵn sàng hy sinh mọi thứ. Tạ Huyên hỏi sao có người lại ngốc đến vậy, Thẩm Thanh đáp đó là điều kỳ diệu của tình cảm. Nàng thấy Tạ Huyên cũng có vài phần xinh đẹp. Tạ Huyên động lòng, nghĩ nếu có thể khiến Phượng Tuân nghe lời hoàn toàn thì việc rời khỏi Phong Đô về nhân gian sẽ dễ dàng hơn, nên gật đầu học hỏi.