Chương25
Chương 25
Trước cổng phủ, Phượng Tuân nắm chặt cổ tay Tạ Huyên kéo nàng vào trong, xấu hổ vì nghĩ nàng học mấy trò kỳ quặc từ hồ yêu. Tạ Huyên thấy tai hắn đỏ, liền nhón chân nói muốn hôn thêm để trao đổi, nhưng Phượng Tuân từ chối. Nàng bực tức nhắc lại chuyện đã thấy hắn cởi áo tắm trước Minh thú, vì sao nàng không được nhìn. Phượng Tuân che mắt nàng, bảo không được. Tạ Huyên ôm hắn từ sau, vén áo hắn lên, nhưng hắn giữ tay nàng lại, giải thích rằng nếu là cô nương thì chỉ có thê tử mới được nhìn. Tạ Huyên thả tay ra, nói thản nhiên rằng nàng phải lấy người khác khi về nhân gian. Phượng Tuân hỏi là ai, nàng đáp không biết, chỉ cần trong hoàng tộc. Hắn siết chặt tay nàng, bảo nàng không thể về nhân gian, và rằng nếu nàng phải làm thê tử của hắn thì nàng sẽ không thể như vậy. Tạ Huyên hỏi sao thần linh lại nghĩ đến chuyện cưới thê, hắn nói hắn thích nàng không phải là đùa. Nàng bảo hắn tốt với mọi người, nên xem qua một chút cũng chẳng sao. Phượng Tuân kéo nàng vào lòng, bảo hãy đợi đến khi nàng biết cởi áo là để làm gì rồi hãy đến tìm hắn.
Tạ Huyên lại đưa vàng cho hồ yêu Thẩm Thanh, hỏi cách làm nam nhân cởi áo. Thẩm Thanh ngạc nhiên, hỏi nàng định làm chuyện này với Quỷ vương Phong Đô sao, nàng thản nhiên hỏi có phải phương thức sinh sản không. Thẩm Thanh giải thích đó là hành vi của tình yêu và dục vọng, nhưng Tạ Huyên thấy phiền, chỉ muốn xem lưng hắn. Nàng bừng tỉnh, nghĩ rằng chỉ cần không phải cô nương là được, nên mượn yêu đan mèo đực từ Thẩm Thanh. Học pháp thuật biến hình một buổi chiều, Tạ Huyên biến thành mèo ly hoa, nhảy lên mái nhà chờ Phượng Tuân đi qua.
Phía cổng thành, Minh thú chở Phượng Tuân vào. Phượng Tuân nhận ra Tạ Huyên, khóe miệng nhẹ cười. Tạ Huyên giả vờ ngã, được Minh thú chạm mũi vào lưng. Nàng lật bốn chân lên, để lộ hai chuông mèo, phát tiếng kêu máy móc ra vẻ mèo đực. Phượng Tuân bế nàng lên, xoa đầu gọi mèo con tội nghiệp. Nàng vươn chân trước giả gãy, hắn cúi xuống hôn lên bàn chân mèo. Tạ Huyên chui vào lòng hắn, dùng chân mở áo, nhưng hắn ôm chặt chỉnh lại.
Về nhà, Phượng Tuân giả vờ tìm Tạ Huyên, nhưng ôm mèo con ngồi ngoài sân. Nàng cọ vào cổ hắn, bị hắn vuốt lưng làm đuôi dựng đứng. Sốt ruột, nàng nhảy về phòng tắm ra hiệu cho hắn đi tắm. Phượng Tuân hỏi nàng có muốn tắm không, nàng kêu meo, nghĩ là hắn đi tắm. Hắn thả nàng vào nước, xoa xà phòng thơm lên người, lịch sự tránh chỗ nhạy cảm. Tắm xong, nàng chui vào áo hắn, chân lại loạn xoạ, nhưng Phượng Tuân đặt nàng cạnh Minh thú rồi tự vào phòng tắm đóng cửa. Tạ Huyên gãi khung cửa không có khe hở, chờ mãi không được, cuối cùng bị hắn ôm về phòng. Hắn vỗ đầu hỏi nhỏ: “Không phải ngươi vẫn muốn ngủ cùng ta đấy chứ?”