Chương6
Chương 6
Sau cái ôm bất ngờ, Phượng Tuân ngây người, không ngờ mình lại hành động như vậy. Tạ Huyên bị hắn ôm chặt cũng bất động, cảm nhận được một thứ khác hẳn so với sự giam cầm trước đây. Giằng co hồi lâu, Phượng Tuân buông nàng ra, xin lỗi, còn nàng lại cho rằng đó là pháp thuật của hắn nên hỏi học. Hắn nổi lòng trêu chọc, gật đầu, nhưng sau đó lại thu liễm, giải thích đó là cái ôm biểu đạt thiện ý của con người. Tạ Huyên không tin, cho rằng hắn lừa quỷ, liền lén suy nghĩ, rồi bật dậy ôm chặt lấy hắn từ phía sau, đắc ý nói: "Phượng Tuân, ngươi không dạy ta, ta sẽ tự học." Phượng Tuân thở dài, thuận theo nàng, bảo nàng đừng dùng bên ngoài, dưới mặt nạ đã ửng đỏ. Tạ Huyên gác cằm lên vai hắn, miệng nhẹ nhàng đáp "Được" nhưng lòng nói sẽ phóng thích ở Phong Đô, rồi buông hắn ra khiến bước chân hắn bối rối.
Tần Quảng vương trong phủ thở dài vì chuyện trước kia, nhận ra mình đã mất lòng từ bi, liền đến cầu Nại Hà ngồi. Ông ta nhìn trăm kiếp nhân gian, thấy già trẻ biệt ly, oan ức chết chóc, hoa cỏ sinh diệt, trầm ngâm về sự công bằng của Minh giới. Nhớ rượu ngon Tạ Huyên tặng từ Phượng Tuân, ông ta lẻ loi, già nua cô đơn trong tuyết. Tạ Huyên thấy ông ta, nhẹ nhàng đến gần, định ra tay nhưng lại ngồi xuống, khom người ôm lấy lão già buồn bã. Nàng cảm thấy kỳ quái, khác với ôm Phượng Tuân. Tần Quảng vương sửng sốt, lâu rồi mới có người an ủi, liền kéo tay áo nàng lau nước mắt, nghĩ nếu có cháu gái chắc cũng bằng tuổi này.