Chương3:Chương3
Chương 3
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ta vừa thốt ra ý nghĩ muốn giữ Phương Văn Châu làm “áp trại phu quân” chuyên nướng gà cho mình, hắn liền nhẹ cười rồi xé thêm đùi gà cho ta. Ban đầu chỉ định ăn hai cái, cuối cùng ta ngấu nghiến cả con gà, suýt nuốt luôn xương. Đang no nê thì hắn thản nhiên nói món gà được tẩm gia vị đặc chế để dụ hồ yêu — yêu quái ăn vào sẽ bị tiêu chảy. Mặt ta tái mét. Quả nhiên nửa đêm ta phải bò vào bò ra hang tới năm lần, bụng phồng lên rồi xẹp xuống.
Vừa lết vào hang, ta đã chạm ánh mắt của hắn. Hắn ôm kiếm dựa tường, mỉm cười hỏi: “Tiêu chảy à?” Ta vội bảo bị cảm lạnh. Hắn không vạch trần mà cầm gương chiếu yêu lên, thản nhiên nói bất kỳ yêu quái nào cũng không thoát khỏi nó. Ta che mặt, hắn cười bảo che cũng vô ích. Ta trốn sau tảng đá, viện cớ mặt mày lem luốc không muốn soi gương. Hắn ngẩn ra rồi cười xin lỗi, thu gương lại.
Chưa kịp thở phào, hắn lại lấy chuông nghiệm yêu. Chuông chỉ reo với yêu quái từng sát sinh, còn ta tu luyện chính đạo nên chuông im thin thít. Hắn thoáng thất vọng. Ta tự tin bảo hắn nhường đường để đi giải quyết. Trước khi đi, ta nghe hắn lẩm bẩm: “Chậc, không nên như vậy…” Ta thầm hừ, tên đạo sĩ chết tiệt, giày vò ta cả đêm, nhất định phải cho hắn một bài học.