Chương67
Chương 42
Từ Hành và Thẩm Độ đến Lan Trạch đảo theo lời mời của Mai Tự Hàn, tham gia luyện đan đại hội. Trên đảo, họ gặp ba sư huynh muội của Mai Tự Hàn là Hướng Địch, Hòa Duyệt và Thiên Thiên, cùng đệ tử ký danh. Cảnh đảo thanh tĩnh, nhiều lan thảo, rất thích hợp sống.
Vân Khê và Vân Lan cũng đi cùng. Mai Tự Hàn định đưa họ đi xem chỗ ở trước, nhưng bất ngờ có đệ tử báo: sư tôn Mai Trạch và Minh Hoa chân quân đánh nhau vì chuyện câu cá! Hóa ra Mai Trạch thua Minh Chân đảo nhiều lần, nay phát hiện Minh Hoa dùng thuật pháp gian lận nên tức giận. Hai người một Nguyên Anh một Hóa Thần đánh nhau trên không, nước hồ dội lên đảo, làm ướt mọi người. Thẩm Độ lập tức làm khô y phục Từ Hành trước, rồi mới chỉnh lại mình.
Mai Trạch thách đấu lại, nếu Lan Trạch thắng thì Minh Chân đảo phải quét tiên thuyền hai năm. Minh Hoa đồng ý, nhưng Mai Trạch tự mình câu cá không giỏi, bèn nhờ đệ tử lên thay. Các đệ tử đều lùi bước, chỉ có Thiên Thiên giới thiệu Từ Hành. Từ Hành đồng ý thử.
Câu cá diễn ra hài hước: Từ Hành liên tiếp câu lên rong, quạt gãy, y phục, thư tình... Khiến mọi người tò mò vây xem. Minh Hoa cười đến chảy nước mắt. Đến khi Từ Hành bắt đầu câu được cá lục văn và cá Ngân Đao, bà liên tục trúng, trong khi Minh Hoa không câu thêm được con nào. Cuối cùng Minh Hoa nhận thua, chấp nhận quét tiên thuyền hai năm.
Mai Trạch vui mừng, đích thân xuống bếp nấu tiệc cá đãi khách. Từ Hành khen ngon, khiến hai vị chân nhân nấu thêm mười món nữa. Các đệ tử no đến phát hoảng.
Sau bữa ăn, Từ Hành trở về phòng, nhận ra giỏ cá hình như ít đi. Đêm đến, nàng trằn trọc, dùng truyền âm châu hỏi Thẩm Độ cảm nhận về Thủy Vân Tiên Đô. Nàng thú nhận vừa ngưỡng mộ vừa hụt hẫng. Thẩm Độ nói đệ tử Kim Đan rời Ngọc Tiêu Tông cần nộp một vạn trung phẩm linh thạch, Trúc Cơ là một nghìn. Từ Hành lập tức bảo buồn ngủ, không muốn mất linh thạch. Trong lòng mơ màng, nàng nghĩ về sư huynh và Phù Sương tiền bối, tự hỏi nếu sau này sư huynh bái Phù Sương làm sư, nàng sẽ đi đâu.
Như vậy, chương khắc họa không khí vui vẻ hài hước của Lan Trạch đảo, nhưng cũng cho thấy tâm trạng lạc lõng của Từ Hành khi đối diện với tương lai chưa biết.