Chương72
Chương 47
Từ Hành tỉnh dậy sau giấc mộng dài, nhớ lại kiếp trước khi linh hồn chưa nhập vào thân xác này. Nàng mơ thấy cha nuôi – đại phu Từ Trăn – người đã chăm sóc nàng suốt sáu năm dù nàng chỉ là một đứa trẻ ngây dại với đôi mắt vàng quái dị. Từ Trăn kiên nhẫn dạy nàng ăn nói, chữa bệnh cho dân làng, nhưng cuối cùng bị rắn độc cắn chết. Trước khi chết, ông bóp nát một vật dưới đầu giường, nói rằng mẫu thân nàng sẽ đến đón. Sau đó, "Từ Hành" sống lay lắt nhờ dân làng cho ăn thêm hai năm rồi chết, cho đến khi linh hồn dị thế thức tỉnh.
Tỉnh dậy, Từ Hành thấy mình đang nằm trong lòng Thẩm Độ trên hoang đảo. Nàng kể đã mơ thấy mọc sừng và gặp Phù Sương. Phù Sương xuất hiện, giải thích đó là dấu hiệu trưởng thành của yêu tộc, không có gì nguy hiểm. Thẩm Độ cho biết hắn tìm được nàng nhờ Huyền Nguyệt Kiếm. Sương mù quanh đảo tan đi, Vân Khê, Vân Lan và Mai Tự Hàn bay vào. Họ ngạc nhiên thấy chân dung thật của Từ Hành và Thẩm Độ. Vân Khê lo lắng khi biết Phù Sương là sư tôn của Từ Hành, vì Phù Sương chính là Ly Sương Kiếm Tôn từng quét ngang yêu giới. Nàng truyền âm cho Vân Lan than khóc, nhưng Vân Lan nhắc rằng Phù Sương có thể nghe được. Vân Khê lập tức kéo Vân Lan chạy mất.
Tại Lan Trạch đảo, Mai Trạch nhiệt tình tiếp đón Phù Sương, nhưng khí chất lạnh lùng của bà khiến ai cũng e dè. Sau khi Mai Trạch rời đi, Từ Hành lấy khối tinh thể hoa tuyết – chìa khóa bí cảnh Quy Khư – định trả lại cho Phù Sương. Phù Sương từ chối, nói rằng đã cho thì là của nàng. Từ Hành ngạc nhiên khi biết Phù Sương thực sự muốn thu nàng và Thẩm Độ làm đồ đệ, không phải chỉ là cái cớ. Phù Sương tiết lộ năm xưa từng chú ý đến Từ Hành ở Ngọc Tiêu, nhưng vì nhân quả chưa dứt nên chậm trễ. Thẩm Độ do dự vì từng muốn bái Phong Chuẩn làm sư, nhưng Phù Sương nói thẳng rằng thủ tang mấy chục năm là đủ. Từ Hành vẫn còn lưỡng lự, nhưng khi Phù Sương nói "Nếu vi sư cũng là ngũ linh căn thì sao?", nàng lập tức quỳ xuống bái sư. Thẩm Độ đành theo nàng bái sư, nhưng cảm thấy mình chỉ là tiện thể.
Sau lễ bái sư, Từ Hành sau này nhớ lại và cho rằng nàng gọi "sư tôn" trước nên đáng lẽ là sư tỷ, nhưng Thẩm Độ bảo nàng nhớ nhầm.