Chương123
Chương 73
Chương 123: Con tin ở Ma giới
Trong Kim Xà Cung, Thăng Khanh lo lắng vì Từ Hành bị Ma tộc bắt, nhưng Phù Sương lại tỏ ra thản nhiên, đang viết đơn xin đăng ký cho Thanh Vân Tông. Nàng cho rằng đây là cơ hội để triệt để tiêu diệt Ma tộc năm xưa thao túng Ngọc Kinh Tử, muốn dùng Từ Hành làm mồi nhử dụ con ma vật sống hơn vạn năm. Thăng Khanh tức giận trách Phù Sương không quan tâm đến Từ Hành. Phù Sương nhắc lại hợp tác năm xưa: tiêu diệt Long Châu – thứ mà các thế lực thèm khát, vốn là nguồn gốc của mọi âm mưu. Long Châu chỉ có thể bị hủy khi dung hợp hoàn toàn với vật chứa rồi giết chết vật chứa đó. Thăng Khanh từng luyện ra một khôi lỗi hoàn mỹ từ máu thịt mình và linh dược, vô tri vô giác, để làm bình chứa. Nhưng khôi lỗi lại kỳ tích sinh ra máu thịt, linh hồn và ý thức, bái nhập Ngọc Tiêu Tông – đó là Từ Hành. Thăng Khanh thừa nhận mình đã hối hận, không nỡ nhìn Từ Hành bị hy sinh. Cuộc nói chuyện kết thúc trong bất hòa. Phù Sương gửi linh tin cho Thẩm Độ.
Tại Yên Tuy Sơn, Ma giới, Thôi Chinh – thương nhân xuyên giới – đang chạy trốn khỏi sự truy sát của Ma tộc. Hắn bị ba Ma tộc vây công, dùng viên Linh Thuẫn Châu mua từ Từ Hành để phòng ngự. Linh thuẫn có thể tái sinh nhờ linh thạch, khiến Ma tộc phải kinh ngạc. Đúng lúc linh thuẫn sắp vỡ, một Ma tướng xuất hiện, đuổi ba Ma tộc kia đi, rồi hỏi Thôi Chinh về nguồn gốc Linh Thuẫn Châu.
Thẩm Độ nhận linh tin của Phù Sương, kịp thời đến Yên Tuy Sơn. Cùng đi có Văn Dao, Vân Lan và Tả Khâu Húc. Tả Khâu Húc dùng bàn trận truy linh có khí tức của Tương Ngọc Tuyền, xác nhận chính hắn đã mang Từ Hành đi. Hắn thú nhận đã đặt một vòng tay ký linh thảo cho Từ Hành, vô tình khiến nàng bị theo dõi. Cả nhóm sắp tìm được manh mối thì bị bao vây bởi khôi lỗi ma binh do Ngưng Tiên Đan tạo ra, dưới sự chỉ huy của một người đàn ông cầm ngọc địch.
Tương Ngọc Tuyền bị Ma tộc trách mắng vì để Thẩm Độ chạy thoát. Phong Chuẩn – kẻ đứng sau – tát hắn, đe dọa nhắc đến kết cục của Ngọc Kinh Tử. Tương Ngọc Tuyền mỉa mai Phong Chuẩn ghen tị với Thẩm Độ. Sau khi Phong Chuẩn rời đi, hắn mỉm cười, thì thầm: “Xin lỗi, ta chỉ có thể làm được đến mức này thôi.” Hóa ra hắn cố tình để lộ đường cho Thẩm Độ.
Trong ma quật, Từ Hành và Ngọc Kinh Tử bị treo trên huyết trì, tứ chi bị cấm chế. Huyết trì sôi sùng sục, dùng để ma hóa thân thể họ, chuẩn bị cho việc đoạt xá của Ma Tôn. Từ Hành buồn nôn, Ngọc Kinh Tử an ủi một cách kỳ lạ: “Nhịn đi, chết rồi thì chẳng còn ghê tởm nữa đâu.” Đột nhiên, một làn gió nhẹ mang theo khí tức quen thuộc lướt qua – Từ Hành mấp máy môi: “…Sư huynh?”