Chương1: 1: Sư Muội Là Cửu Vĩ Thiên Hồ
Chương 1
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Âu Dương cùng tiểu sư muội Hồ Đồ Đồ đang leo lên Thanh Vân Tông. Đường núi xa xôi, Hồ Đồ Đồ mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, giận dỗi không chịu đi tiếp. Âu Dương nhìn ra tiểu sư muội không phải người phàm: qua bảng thuộc tính chỉ mình thấy, cô là Cửu Vĩ Thiên Hồ ấu sinh thể tu vi Kết Đan ngũ trọng, có thiên phú đáng kinh ngạc. Trong lòng hắn mừng rỡ, vì cuối cùng cũng có một sư muội tương đối bình thường, không như mấy vị sư đệ trước đây toàn là “vị diện chi tử”, “người trùng sinh” hay “kiếm tiên chuyển thế”.
Âu Dương suy luận rằng Hồ Đồ Đồ có lẽ là con gái riêng của sư phụ mình – vị phong chủ Thanh Vân Tông vốn nổi tiếng phong lưu. Hắn tự nhủ sẽ dùng chuyện này làm “tay cầm” để sai bảo sư phụ. Thái độ của Âu Dương đột nhiên trở nên niềm nở, khiến Hồ Đồ Đồ nghi ngờ hắn có ý đồ xấu. Cô lên tiếng cảnh cáo và khoe rằng mình đã được sư phụ kể rõ về sự hùng vĩ của Thanh Vân Tông: chín đại tu tiên môn phái, nội môn ngàn đệ tử, ngoại môn mười vạn, bảy mươi hai phong trải dài mười vạn cây số.
Âu Dương nghe xong bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ hồi xưa sư phụ còn khóc lóc ép mình nhập môn. Hắn bèn đánh trống lảng, đổi sang nói về nội quy trên đỉnh núi của họ. Âu Dương nghiêm mặt tuyên bố hắn là “lão đại” sau lão đầu sư phụ, và dặn Hồ Đồ Đồ tránh xa mấy “nghịch tử” trên đỉnh vì chúng toàn “có bệnh”. Lời vừa dứt, sau lưng vang lên giọng nói lạnh như băng: “Xem ra đại sư huynh đối với chúng ta thành kiến rất sâu a!”. Âu Dương cứng người quay lại, thấy Minh Bạch – nhị sư đệ – đang đứng đó.