Chương52: 52: Người Sinh Ra Đã Biết
Chương 27
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Âu Dương gọi Trần Trường Sinh ra quyết định việc chia sẻ bí bảo Thanh Vân. Trần Trường Sinh không phản đối, vì hắn kính trọng đại sư huynh và có phần áy náy với Lăng Phong — người mà kiếp trước đã mất sư đệ dưới tay Tổ Uyên. Hắn đồng ý cho Lăng Phong cùng quan tưởng bí bảo. Lăng Phong chắp tay tạ ơn, trong lòng ngạc nhiên trước sự thay đổi của Trần Trường Sinh. Hai người cùng đến Thanh Vân Phong gặp chưởng môn. Bạch Phi Vũ tỏ ra khó chịu với sự biến đổi của Lăng Phong, nhưng Âu Dương chỉ đáp: “Con người luôn thay đổi, ai biết được.” Lãnh Thanh Tùng hỏi có nên giết hắn không, Âu Dương bảo hắn cứ lo sửa nóc nhà.
Đêm khuya, yêu bài của Âu Dương sáng liên hồi. Bực mình, hắn ra ngoài thì thấy Động Hư Tử đã bày sẵn bàn rượu. Động Hư Tử mượn chuyện ánh trăng để gọi Âu Dương đàm đạo. Âu Dương mỉa mai: “Người nhà ngươi bị sư đệ ta một kiếm chặt đầu chó”, ám chỉ Tổ Uyên. Động Hư Tử không giận, hỏi có phải họ sớm nhìn ra Tổ Uyên là Ma tộc không. Âu Dương đáp chỉ có lão tam phát hiện, còn hắn và Bạch Phi Vũ đều không thấy manh mối. Động Hư Tử cho rằng giết một Ma tộc chẳng là gì, còn Lăng Phong vì chuyện này mà thoát khỏi chấp niệm là điều tốt. Âu Dương chợt hỏi Lăng Phong có phải con ruột của lão không, khiến Động Hư Tử lúng túng, vung tay điều khiển tường vân bay lên.
Động Hư Tử cắt ngang bát quái của Âu Dương, hỏi hắn nghĩ thế nào về các sư đệ sư muội. Âu Dương đáp họ đều là trung long phượng, có Đại Đế chi tư. Động Hư Tử đồng ý rồi bất ngờ nói: “Bạch tiểu tử, Trần tiểu tử và ngươi mới là một loại người – sinh ra đã biết.” Âu Dương giả vờ không hiểu. Động Hư Tử giải thích: con người tích lũy tri thức theo tuổi tác, trong khi ba người họ từ nhỏ đã tinh thông mọi thứ. Hắn từng luận đạo với Bạch Phi Vũ, thấy kiếm đạo thông thường không thỏa mãn nổi cậu ta. Âu Dương nhận ra lão đang chỉ trích việc họ mang ký ức kiếp trước đến thế giới này. Động Hư Tử nói tiếp: những người “sinh ra đã biết” sẽ cản trở những kẻ còn đang tìm đạo. Âu Dương cam đoan sẽ giúp các sư đệ tìm đường. Động Hư Tử lắc đầu: mỗi người có duyên pháp riêng, Âu Dương không thể giúp họ mãi. Với họ, ngọn núi nhỏ và Thanh Vân Tông quá nhỏ, thế giới bên ngoài mới thuộc về họ.