Chương55: 55: Nhân Gian Không Phải Nơi Tốt Đi
Chương 30
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Trên đường đến nhân gian, Hồ Đồ Đồ háo hức hỏi về nơi đó, Âu Dương giải thích rằng nhân gian là vùng đất của người thường, nơi thiên địa nguyên khí mỏng manh, người tu hành bị khí vận Nhân tộc áp chế, dễ dính nhân quả mà đọa đạo. Cả ba đã thay đạo bào thành trang phục hiệp khách để tránh phiền phức, rồi cưỡi hạc giấy và ngự kiếm bay về hướng đông, rời khỏi địa giới Thanh Vân tông.
Điểm đến là một vùng xa xôi, nơi Âu Dương từng sống sau khi xuyên việt và cũng là nơi hắn gặp Lãnh Thanh Tùng. Hằng năm, khi tuyết đầu mùa rơi, hai người đều về thăm cố hương ấy. Hồi ức ùa về: thuở nhỏ, hai đứa trẻ lang thang trong thành, trộm gà trộm chó, và một cô nương tên Huyên Nhi thường lén đưa đồ ăn cho chúng. Nay Lãnh Thanh Tùng đã là tu sĩ, còn Huyên Nhi chỉ là phàm nhân, Âu Dương lo lắng cho tình cảm của sư đệ nếu nàng trăm năm sau ly thế.
Khi sắp đến biên giới nhân gian, Âu Dương hỏi Lãnh Thanh Tùng sẽ nói gì với Huyên Nhi, Lãnh Thanh Tùng ngượng ngùng đáp “Ngươi tốt?” khiến Âu Dương phải trợn mắt. Càng tiến sâu, Hồ Đồ Đồ và Lãnh Thanh Tùng càng cảm thấy khó chịu: chân nguyên xao động, đạo tâm lung lay. Riêng Âu Dương vì cảnh giới thấp nên không bị ảnh hưởng. Hắn giúp Hồ Đồ Đồ ổn định chân nguyên, giải thích rằng nhân gian là nơi rèn luyện đạo tâm, càng gần thành trì của người thường, tu vi càng bị áp chế. Ở đây, Luyện Khí kỳ đã là đỉnh cao của võ giả, nên Âu Dương—dù lót đáy Thanh Vân tông—cũng đủ làm đại lão một phương.
Cuối cùng, vì chân nguyên tiêu hao quá nhanh, Âu Dương bảo hai người hạ xuống, đi bộ dọc quan đạo. Dự tính hai ngày nữa sẽ đến thành Phong Diệp. Lãnh Thanh Tùng thử điều tức nhưng nhận ra thiên địa nguyên khí quá loãng, đành nghe theo an bài của huynh trưởng. Trên con đường quan đạo, ba người—hai thiếu niên kiếm khách và một cô bé đáng yêu—lướt đi nhanh như quỷ mị.