Chương57: 57: Nhà Mình Lão Nhị Là Hoàng Tử
Chương 32
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Âu Dương và Lãnh Thanh Tùng gặp một đoàn xe bị sơn tặc tập kích. Sau khi Lãnh Thanh Tùng ra tay giải vây, họ phát hiện người dẫn đầu đoàn xe là Tạ Trùng Dương, thành chủ Phong Diệp thành. Tạ Trùng Dương tiết lộ rằng Phong Diệp thành từng được một vị tiên nhân bảo vệ trong mười mấy năm, đổi lấy sự an toàn cho thành. Tuy nhiên, Âu Dương nghi ngờ động cơ của lão, cho rằng sự thái bình của thành không phải do đức hạnh của con người. Khi Âu Dương dùng uy áp của tu sĩ đè ép Tạ Trùng Dương, một thanh niên mặc sĩ phục bên cạnh lão đã vận dụng Hạo Nhiên Chính Khí để bảo vệ lão, khiến Âu Dương chú ý.
Tạ Trùng Dương giải thích rằng ông ta đang trên đường đến Hoàng thành để xin hoàng đế một lời giải thích vì áy náy với dân chúng. Ông ta mời Âu Dương và Lãnh Thanh Tùng vào xe ngựa để nói chuyện riêng. Trong xe, Tạ Trùng Dương hỏi tuổi của hai người, rồi đột nhiên hỏi Lãnh Thanh Tùng có một mảnh ngọc bán nguyệt màu trắng hay không. Lãnh Thanh Tùng biến sắc, nhận ra kẻ thù đã tìm đến Phong Diệp thành. Tạ Trùng Dương vội trấn an, nói rằng Ngô hoàng ở Hoàng thành vẫn luôn tìm kiếm hắn, không phải để diệt khẩu mà là muốn gặp mặt.
Hóa ra Lãnh Thanh Tùng là huyết mạch duy nhất còn sót lại của Ngô hoàng. Năm xưa, Túc vương (có lẽ là thân phụ của Lãnh Thanh Tùng) bị vu oan mưu phản, dẫn đến cả nhà bị tru diệt. Lãnh Thanh Tùng may mắn sống sót rồi lưu lạc đến Phong Diệp thành. Gần đây, Ngô hoàng đã minh oan cho Túc vương, nhưng Lãnh Thanh Tùng cho rằng người chết đã chết, việc tuyết oan chẳng còn ý nghĩa. Tạ Trùng Dương khẩn cầu Lãnh Thanh Tùng về Hoàng thành để cứu vãn triều chính suy đồi, vì Ngô hoàng già yếu, bị phương sĩ mê hoặc, hoang phế triều chính. Lãnh Thanh Tùng lạnh lùng từ chối, cho rằng mình đã là tu sĩ, không liên quan đến việc phàm trần.