Chương67: 67: Hóa Anh
Chương 42
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Huyên nhi mở mắt, trong mắt tràn đầy sắc bén của thượng vị giả và khí chất vương bá, cơ thể đã bị lão hoàng đế đoạt xá thành công. Lão hoàng đế vui sướng khi thấy mình sống lại, cho rằng thời gian mấy chục năm đủ để hắn hưởng thụ. Hắn tiêu hóa ký ức, coi thường tình thân và tình yêu, chỉ tin rằng sống sót là quan trọng nhất. Hắn bất cam nhìn về phía Lãnh Thanh Tùng, vốn muốn chiếm thân thể tiên nhân. Khi đã hoàn toàn làm chủ, hắn giả vờ điềm đạm đáng yêu, mong Lãnh Thanh Tùng truyền vô thượng diệu pháp để hắn trường sinh bất tử, trở thành vĩnh hằng chủ nhân của đế quốc.
Bỗng nhiên, Âu Dương Chính xuất hiện bên cạnh, tay cắm trong tay áo, mặt bình tĩnh. Huyên nhi giả vờ kinh hỉ lao vào lòng hắn, nhưng Âu Dương nhấc nàng lên như xách thỏ, nhìn hai mắt điềm đạm mà cảm thấy chán ghét. Hắn đã thấy hết cảnh lão hoàng đế đoạt xá từ dưới khoang thuyền. Khi Huyên nhi làm ra vẻ đáng thương, Âu Dương cúi xuống thì thầm: "Ngươi đang diễn mẹ nó? Lão tạp chủng!" Hắn hỏi ai đã giúp lão hoàng đế đoạt xá, vì hệ thống của hắn cho thấy Huyên nhi có "nhất thể song hồn" nhưng chỉ số đều bằng 0. Lão hoàng đế giả vờ không hiểu, nhưng khi Âu Dương rút kiếm, hắn liền lộ nguyên hình, doạ sẽ phong Âu Dương làm quốc sư. Âu Dương khinh thường, đâm kiếm sát tai hắn, nghĩ đến người tu hành đứng sau lão hoàng đế hẳn dị thường cẩn thận.
Lãnh Thanh Tùng lúc này đang ngộ đạo, kim đan trong cơ thể vỡ nát, hóa thành Nguyên Anh một tấc. Một thanh trường kiếm vô hình từ trên trời rơi vào sau lưng hắn, hóa thành tiểu kiếm trong tay Nguyên Anh. Kiếm đó giống hệt mộc kiếm Huyên nhi tặng thuở nhỏ. Ký ức ùa về, Lãnh Thanh Tùng bẻ gãy phi kiếm bổn mạng, khiến Nguyên Anh trở nên mờ nhạt, suýt nhập ma. Nhưng khi thấy Thường Hiểu Nguyệt chắn trước mặt mình, hắn tỉnh táo lại, Nguyên Anh ổn định, đoạn kiếm ngừng tiêu tán. Hắn đột phá Nguyên Anh kỳ, nhưng thiên địa liền giáng lôi kiếp. Lãnh Thanh Tùng ngước mắt, nhìn mây đen, chậm rãi phun ra một chữ: "Cút!"