Chương125: 125: Đăng Kiếm Đài
Chương 75
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Vòng sáng co rút đột ngột tăng tốc, khiến nhóm kiếm tu vốn định cẩu ở bên ngoài lập tức hoảng loạn, nhao nhao gia nhập chiến cuộc. Âu Dương xách chó lao vào hỗn chiến, thần chắn sát thần, phật chắn sát phật, như cắt rau hẹ, cảm thấy mình thiên hạ vô địch. Trong khi đó, Bạch Phi Vũ nhận ra quy tắc có điểm lạ: nếu chỉ có một người được truyền thừa, tại sao lại phải hai người một tổ? Hắn chợt nghĩ đến Âu Trị Tử – bằng hữu kiếp trước – vốn tưởng đã chết, nhưng những quy tắc trong bí cảnh, giọng nói, kiếm ý đều quá quen thuộc, chỉ có Âu Trị Tử mới có thể an bài. Bạch Phi Vũ run rẩy, thúc giục sư huynh ra tay nhanh kết thúc, hắn muốn gặp lại cố nhân.
Trần Trường Sinh lúc này mới phát động khôi lỗi mai phục dưới đất, mấy trăm khôi lỗi áo tím song kiếm đâm xuyên bàn chân, điên cuồng đào thải kiếm tu. Khôi lỗi không tuân quy tắc, đao kiếm không thương nổi, nháy mắt hàng vạn người bị loại. Sau hai đợt náo loạn của Âu Dương và Trần Trường Sinh, mười vạn kiếm tu chỉ còn chưa đến một phần năm. Giọng nói lạnh lùng phẫn nộ tuyên bố kết thúc cửa này, lập tức đưa mọi người đến trước cung điện, trước mặt là một bậc thềm bạch ngọc dài – Đăng Kiếm Đài – với lệnh cấm nội đấu, ai vượt qua sẽ được tư cách truyền thừa.
Âu Dương ngơ ngác hỏi Trần Trường Sinh có thấy Đăng Kiếm Đài không, vì trước mắt hắn chỉ có một phiến đá vỡ ngang cửa. Trần Trường Sinh nói đó là bậc thềm bạch ngọc rất dài. Âu Dương lúng túng cười gượng, giả vờ mình cũng thấy, trong lòng thầm mắng: sao chỉ có mình không nhìn thấy?