Chương15
Chương 15
Sáng hôm sau, Giang Chiêu trở lại Tàng Hoa Cung, công chúa vui mừng ôm chầm lấy nàng vì đêm qua không còn yêu ma quấy nhiễu. Nàng dịu dàng trấn an, hứa sẽ ở lại thêm vài ngày để thanh trừ yêu độc. Ngay sau đó, nàng đến yết kiến vương thượng, một người đàn ông cao chín thước, tuổi chừng bốn mươi, đang ôm bức họa tiên vương hậu khóc lóc thảm thiết. Ông ta kể lể nỗi đau suýt mất nữ nhi duy nhất, đồng thời giải thích lý do không thờ phụng Đế Quân: không có tiền, sợ bị thần linh khống chế, và tin rằng quốc gia phải dựa vào nhân lực để vững mạnh.
Giang Chiêu ngạc nhiên hỏi về tổ tiên từng tín phụng Hành Vân Đế Quân, vương thượng gật đầu xác nhận. Nàng phấn khích nắm tay ông, thốt lên "Tri kỷ a!". Hai người trò chuyện hợp ý, uống rượu say mèm. Khi nàng bày tỏ tiếc nuối chưa từng gặp Hành Vân Đế Quân, vương thượng liền kéo nàng vào quốc khố tìm bức họa của vị thần này do tổ tiên truyền lại.
Bức tranh được mở ra, tim nàng đập dồn dập. Nhìn thấy hình ảnh oai hùng của Hành Vân, nàng khẽ cười, lòng bình lặng lạ thường. Vương thượng say khướt hô hào kết bái huynh đệ, cho rằng nàng là đại ca. Giang Chiêu liếc nhìn bức họa lần cuối, rồi ném ông ta cho thị vệ, bảo đốt tranh đi. Vương thượng ngơ ngác kêu lên: "Đốt làm gì! Tặng cho ngươi!" – nhưng nàng không thèm đáp lại lời say rượu.