Chương2: Muội muội chịu nhục
Chương 2
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Diệp Thanh chém giết thất trưởng lão chỉ vì một tát vào mặt muội muội. Thân hình cô bé Diệp Mạnh Lăng run rẩy dưới cái lạnh thấu xương, bước từng bước nặng nhọc đến phòng Đan Dược. Bao năm qua nàng sống nhờ Khai Dương Đan do ca ca liều mạng kiếm điểm cống hiến đổi về. Nhưng ba tháng nay Diệp Thanh bị nhốt trong ngục, Mạnh Lăng không còn ai che chở. Thất trưởng lão quản lý phòng Đan Dược chẳng thèm nhìn nàng, chỉ cười khẩy: “Ca ngươi chết rồi, còn đâu điểm cống hiến?” Nàng run rẩy van xin, hắn liền tát một cái khiến nàng ngất lịm. Đúng lúc ấy Diệp Thanh từ ngục trở về, toàn thân đẫm máu, sát khí ngút trời. Hắn ôm lấy muội muội, nhìn dấu tay đỏ trên má, lửa giận bùng cháy. Khi thất trưởng lão hống hách bước ra, Diệp Thanh chỉ hỏi một câu: “Ai làm?” Thấy Diệp Thanh, lão giật mình nhưng nhanh chóng khinh miệt, cho rằng huyết mạch đã phế thì chỉ là phế vật. Hắn giơ tay định cướp kiếm, nào ngờ một tia chớp lóe lên, cánh tay phải bay mất. Diệp Thanh vung kiếm liên tiếp, chặt đứt hai chân, cuối cùng chém lão thành đống thịt nát. Trước khi chết, lão còn quát: “Ngươi không sợ gia chủ trừng phạt sao?” Diệp Thanh đáp: “Ai đụng muội muội ta, ta liền giết! Cả gia chủ cũng giết!” Những đệ tử Diệp gia chứng kiến đều khiếp đảm. Hắn lấy mười viên Khai Dương Đan trong phòng, cho muội muội uống. Mặt nàng hồng lên nhưng thân thể vẫn lạnh ngắt như băng. Hắn vuốt ve gương mặt giá lạnh ấy, lòng quặn đau. Ba tháng hắn vắng mặt, không biết muội muội đã chịu bao nhiêu cực khổ. Diệp gia này, hắn nhất định không tha.