Chương5: Huyết mạch Bát Hoang Hỏa Long
Chương 5
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Diệp Thanh cảm nhận giọt máu vàng chui vào cơ thể, một luồng nhiệt nóng rực như thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Người phụ nữ thần bí nói rằng muốn tái tạo huyết mạch thì phải chịu đựng nỗi đau khủng khiếp. Diệp Thanh cắn răng chịu đựng, dù thân thể đã đến cực hạn, xuất hiện vết nứt vàng đỏ trên ngực, máu chảy ra rồi bốc hơi. Ý chí hắn kiên định nhờ nghĩ đến muội muội Diệp Mạnh Lăng, tự nhủ nhất định không được chết. Ngày hôm sau, Diệp Thanh nằm bất tỉnh với hơn chục vết thương, nhưng vẫn còn hơi thở. Giọt máu vàng không hủy diệt được hắn, ngược lại vết thương bắt đầu hồi phục, cơ thể tỏa ánh sáng vàng. Người phụ nữ thần bí kinh ngạc rồi điểm một tia sáng vào người hắn, Diệp Thanh lập tức tỉnh lại.
Người phụ nữ bảo hắn thử vận dụng huyết mạch. Diệp Thanh vận chuyển, một luồng lực lượng huyết mạch nóng bỏng bùng phát, phía sau hiện ra bóng dáng một con rồng khổng lồ uy nghiêm. Hắn đã thức tỉnh huyết mạch mới – huyết mạch Bát Hoang Hỏa Long cấp sáu sao, mạnh hơn huyết mạch Xích Diễm Giao Long năm sao trước đây. Thiên phú đặc thù là chân hỏa Bát Hoang, có thể phóng ra ngọn lửa vàng thiêu đốt vạn vật. Diệp Thanh biết ơn người phụ nữ, cho rằng đây là đại ân, nhưng bà chỉ nói đó là cơ duyên của hắn. Sau đó hắn trở về phòng, rời khỏi tầng thứ nhất Vạn Giới Tháp.
Đột nhiên, bầu trời đêm rung động vì hơi thở cảnh giới Ngưng Nguyên từ phòng Diệp Ngôn. Gã là con trai gia chủ, sau khi thôn phệ huyết mạch của Diệp Thanh đã đột phá, được các trưởng lão coi là tương lai của Diệp gia. Diệp Thanh lạnh lùng nghĩ: cảnh giới Ngưng Nguyên thì thế nào, hắn đã có huyết mạch yêu nghiệt hơn. Hắn nhập định tu luyện để thích ứng.
Buổi tối, bệnh của Diệp Mạnh Lăng tái phát nặng hơn, thân thể run rẩy, lạnh như băng. Diệp Thanh cho muội uống Khai Dương đan nhưng không còn hiệu quả. Sáng hôm sau, cô bé nói lạnh quá, sắc mặt tái xanh. Diệp Thanh đau lòng, quyết định bế muội muội cõng trên lưng, lao ra khỏi Diệp phủ. Hắn biết chỉ còn một biện pháp duy nhất để cứu muội.