Chương4: 4: Xuống Núi Bán Gạo
Chương 4
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Tô Vũ hài lòng sau bữa sáng với cháo gạo ngon lành từ hệ thống Sơn Đại Vương. Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang khi hệ thống thông báo hắn đang nợ 1 kim tệ tiền thuê bếp lò và chén bát. Hắn chợt nhận ra mọi đồ vật trong nhà đều phải trả phí, thậm chí giường ngủ cũng có giá 5 kim tệ một đêm. Không còn cách nào khác, Tô Vũ đành phải ngủ dưới đất, chịu lạnh suốt đêm.
Sáng hôm sau, Tô Vũ dậy sớm và bắt đầu thu hoạch lúa để bán kiếm tiền trả nợ. Hệ thống mách nước rằng có kỹ năng thu hoạch nhưng chỉ có thể nhận được qua rút thăm đầu tháng, mà hiện tại còn hai ngày nữa mới đến kỳ rút thưởng. Hắn phải tự tay gặt lúa, xay thành gạo rồi mang hai mươi cân gạo đến chợ Lương Thành ở Đông Châu quận, cách đó năm tiếng đi bộ.
Đến nơi, Tô Vũ tìm được một góc trong chợ đông đúc. Gạo của hắn có hình thức bắt mắt, hạt tròn trịa trong vắt, nhanh chóng thu hút một vị khách là bác gái trung niên. Tuy nhiên, khi nghe hắn ra giá một cân gạo là một viên trung phẩm Linh Thạch (gấp hai mươi lần gạo thường), bác gái và nhiều người khác đều lắc đầu bỏ đi, thậm chí còn mỉa mai hắn. Tô Vũ nhận ra sai lầm khi không mang theo nồi để nấu thử tại chỗ, vì mùi thơm của cháo chắc chắn sẽ thuyết phục được khách hàng. Hắn đang đau đầu suy nghĩ làm sao để trả nợ cho hệ thống nếu không bán được gạo.