Chương19
Chương 19
Sáng hôm sau, Từ Ly Lăng đưa Oanh Nhiên đến Duyệt Hồng Lâu. Mọi thứ vẫn như cũ, nàng cùng các nương tử rảnh rỗi suốt ba ngày, cho đến khi người quản sự thông báo đóng cửa tửu lầu, phát linh thạch và cho nghỉ việc. Vì nhà xa, Oanh Nhiên xin ở lại phòng chờ tối phu quân đến đón. Nàng ngồi bên cửa sổ ngắm phố phường, thấy một đoàn tu sĩ châu Vân tiến vào huyện: người đầu đàn cưỡi sư tượng khổng lồ trên giáp treo đầu lâu ma tu, phía sau hơn 300 đệ tử khí thế lẫm liệt. Đậu Minh và Quan Dập ra nghênh đón, nghe nữ tử váy lam nói nhóm Chu Đồ Nha đã chết. Người cưỡi sư tượng khinh khỉnh bảo châu Ý Vương toàn lũ vô dụng.
Buổi tối Từ Ly Lăng đến đón, Oanh Nhiên kể chuyện tu sĩ châu Vân và đề nghị chuyển nhà đến nơi yên bình hơn. Từ Ly Lăng nói có linh thạch đủ đi Túc Kinh, nhưng Oanh Nhiên từ chối vì xa quá, lại sợ nếu hắn bị phát hiện thì nguy hiểm. Hắn đồng ý, hẹn mai lấy bản đồ. Về nhà, Từ Ly Lăng nấu cơm, Oanh Nhiên thêu đai lưng. Sau bữa tối, hai người tắm rửa lên giường. Từ Ly Lăng hỏi nàng hết nguyệt sự chưa, rồi hôn môi, mơn trớn nhưng lại dừng lại vì sợ ảnh hưởng sức khỏe. Oanh Nhiên trêu: "Lần sau chàng còn như vậy thì ta không chịu làm nữa đâu." Hắn cười nhẹ, vỗ về nàng ngủ.
Oanh Nhiên lại nằm mơ. Lần này giấc mơ chân thực hơn: chiến trường ngập xác chết, máu tanh, tiếng chém giết rợn người. Nàng đứng giữa đống thi thể, thấy ma và tu sĩ giao chiến. Một con ma phát hiện hồn phách phàm nhân của nàng, hét lên "Ăn thịt nàng!". Tu sĩ kêu nàng chạy về hướng đông. Oanh Nhiên vừa chạy vừa vỗ má mong tỉnh lại, nhưng vô ích. Giữa chiến trường, nàng thấy Từ Ly Lăng: tóc đen tung bay, áo bào vàng dính máu, tay điều khiển một trăm lẻ tám viên cốt châu hóa lưỡi đao. Nàng mừng rỡ chạy về phía hắn, gọi "Hoài Chân!". Cả chiến trường đột nhiên tĩnh lặng. Từ Ly Lăng quay lại, mắt đỏ rỉ máu, nhếch môi cười khẩy. Cốt châu hóa thành thương dài, hắn nhún người đâm thẳng về phía nàng.