Chương24
Chương 24
Đại điện trong mộ tiên nhân rung chuyển, cánh cửa đá nặng nề mở ra. Oanh Nhiên ngoảnh lại thấy tảng đá khắc chữ “mộ tiên nhân” đang nhô lên. Một bóng người phong thái như hạc bước ra từ bóng tối, y phục màu xanh nhuốm đỏ máu tươi. Ngay khi cửa mở, sách vở, tranh vẽ trong điện tan biến như những vì sao. Cuốn sách Oanh Nhiên đang cầm cũng hóa thành đốm sáng tan mất; trước đó, trang đầu ghi rằng nếu mở cửa mộ, mọi thứ sẽ hóa tro tàn. Người ngoài cửa tiến vào – chính là Từ Ly Lăng. Oanh Nhiên chợt nhận ra dung mạo hắn giống hệt chàng thiếu niên trong bức họa, nhưng nay ánh mắt không còn khí phách hào hùng, chỉ còn sự bình thản như dòng sông băng ngàn năm. Hắn đến gần, Oanh Nhiên ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc, lẫn vào hương tuyết tùng lạnh lẽo vốn có. Nàng lo lắng hỏi hắn có bị thương không, nhưng Từ Ly Lăng bảo đó là máu của người khác. Nàng không tin, kéo hắn ngồi xuống bên đống lửa, cởi y phục kiểm tra. Dưới lớp áo, làn da trắng muốt của hắn bầm tím từng mảng, kinh mạch hiện lên những vệt máu loang lổ đáng sợ. Oanh Nhiên trừng mắt nhìn hắn, nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn vì vội vã chạy trốn nên không mang theo thuốc men gì. Nàng hỏi hắn đã bỏ lại đám tu sĩ để chạy tới đây sao, Từ Ly Lăng xác nhận, rồi đá Tiểu Hoàng một cú, hỏi nó đã giết tên nữ tu kia chưa. Tiểu Hoàng run rẩy, Oanh Nhiên vội bảo vệ nó, nói nó bị thương vì cứu nàng. Từ Ly Lăng bỏ qua, nói vẫn còn một người chạy thoát. Oanh Nhiên định về nhà thu dọn đồ để tạm trốn trong mộ, nhưng Từ Ly Lăng lắc đầu: việc này ảnh hưởng quá lớn, triều đình châu Ý Vương sẽ không quên, và họ đã kết thù cả với châu Vân. Đất trời rộng lớn chẳng có chỗ dung thân. Oanh Nhiên quyết định về nhà lấy đồ một mình, cưỡi ngựa bay đi, dù Từ Ly Lăng muốn đi cùng nhưng nàng bắt hắn ở lại dưỡng thương. Ra ngoài, nàng đánh thức Đại Hoa đi cùng, hỏi về cốt truyện. Đại Hoa kể rằng có sáu vị tiên ma, vốn là thần tiên nổi tiếng nghìn năm trước bị Thánh Ma tra tấn, tẩy não và sa vào ma đạo. Oanh Nhiên đoán Từ Ly Lăng là một trong số đó, hỏi cách trở lại làm tiên. Đại Hoa giải thích: tiên ma đã đắc đạo, việc phủ nhận con đường cũ và chấp nhận lại là rất khó. Oanh Nhiên quyết định: nàng đồng ý liên kết với Đại Hoa để làm nhiệm vụ, nhưng với điều kiện sau khi hoàn thành, phần thưởng phải là Từ Ly Lăng không chết thảm vì là ma, mà được sống bình an hạnh phúc suốt đời. Nàng biết đây chỉ là nhiệm vụ đầu, nhưng đó là cả đời của Từ Ly Lăng. Nàng tình nguyện dành phần thưởng đầu tiên cho hắn như món quà cho sự gặp gỡ của họ.
Trở lại mộ, Oanh Nhiên sắp xếp đồ đạc mang về. Từ Ly Lăng và những người bị thương đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Đại Hoa nằm cạnh lửa gặm màn thầu, mắt đỏ hoe – thực ra sau khi liên kết với Oanh Nhiên, nó mới biết thế giới này đã có một người thực thi nhiệm vụ khác, đã nhận thân phận thần nữ và cốt truyện chính. Oanh Nhiên và nó chỉ là vai phụ, hỗ trợ nhiệm vụ giải cứu thế giới. Đại Hoa cảm thấy có lỗi vì đã kéo nàng vào cuộc, nhưng Oanh Nhiên an ủi nàng không muốn làm nữ chính. Nàng bước đến bên Từ Ly Lăng, dùng khăn ấm lau người cho hắn. Từ Ly Lăng im lặng nhìn nàng, rồi đột nhiên nói: “Ta là ma.” Oanh Nhiên thoáng khựng lại rồi tiếp tục lau: “Ta biết.” Hắn cười nhẹ. Nàng hỏi hắn biết nàng biết chuyện này từ lúc nào, hắn đáp: “Vào ngày hai mươi lăm tu sĩ châu Vân chết.” Oanh Nhiên ngạc nhiên, rồi hiểu ra – hôm đó hắn đã thấy nàng đứng trên núi, nhưng vì không sợ nàng gặp nguy hiểm nên mới không vội tìm, ép nàng về nhà. Nàng cố tình lau mạnh hơn, hắn không đau mà lại cười. Nàng hỏi: “Sau này chúng ta đi đâu?” Hắn gợi ý đến châu Vân – nơi không có vương triều thống nhất, mọi người tự giải quyết ân oán, có nhiều tán tu tự do và tông môn phản nghịch. Oanh Nhiên tưởng tượng về giang hồ như trong thoại bản. Hắn đứng dậy đi thay y phục phía sau kệ sách, Oanh Nhiên nhìn bóng hắn in trên vách đá, nghĩ về chàng thiếu niên trong tranh. Nàng bảo hắn kể chuyện về chuyến đi châu Vân ngày trước. Từ Ly Lăng kể rằng lúc ấy hắn năm tuổi, đi cùng cha, không rảnh chơi, nhưng ban đêm lén ra chợ đêm dưới chân núi. Oanh Nhiên tưởng tượng cảnh cậu bé háo hức ngắm phố phường, vừa thử đủ thứ vừa tránh các đệ tử tuần tra, bật cười. Nhưng khi nhìn bóng hắn hiện tại, nỗi chua xót dâng lên – không biết hắn đã bị tra tấn thế nào mới từ một Tiểu Tiên Quân vô tư hóa thành ma. Nàng bước vào bóng tối, ôm lấy hắn từ phía sau, úp mặt vào lưng hắn, khẽ nói: “Vậy chúng ta đi châu Vân, tìm một thị trấn nhỏ có chợ đêm. Ta sẽ bái nhập tông môn, trở thành tu sĩ bảo vệ chàng, Tiểu Hoàng và Đại Hoa. Còn chàng làm phàm nhân, tiếp tục cửa hàng sổ sách.” Trong bóng đêm, Từ Ly Lăng khẽ cười đáp: “Được.”