Chương55
Chương 30
Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng ngồi trong khuôn viên cổ của thành Từ Ly. Hắn kể với nàng về tuổi thơ cô độc, thường lén ăn cỏ Vô Cập mọc ở Vô Ưu Nguyên vì sư phụ không cho phép. Nàng nhận ra vị chua xé lưỡi của loại cỏ ấy, nhưng với hắn, đó là mùi vị hiếm hoi trong cuộc sống thiếu thốn tình thương của hắn. Hắn cho biết cỏ Vô Cập đã tuyệt chủng hơn bảy trăm năm. Khi nàng hỏi hắn có muốn ăn lại không, hắn chỉ bảo cũng bình thường thôi.
Họ quyết định ngủ lại nơi xưa. Hắn dọn dẹp phòng, còn nàng lên lầu tham quan. Nơi đây xa hoa lộng lẫy với phòng tắm có bồn ngâm và vòi phun tinh xảo, phòng ngủ bốn cột làm từ gỗ Thiên Nguyên ấm áp. Oanh Nhiên trêu chọc hắn về cuộc sống tiểu thiếu gia năm xưa. Hắn ung dung đáp hồi nhỏ ai cũng bảo hắn là quân vương của tam giới.
Từ Ly Lăng kéo Oanh Nhiên nằm trên giường, đọc cho nàng nghe cuốn "Dạo chơi yến tiệc ở Đào Nguyên tiên phủ" với những câu thơ tình tứ. Nàng ngượng ngùng bịt miệng hắn, hắn mới thôi không đọc. Nàng đùa rằng hễ không đọc nữa sẽ bị biến thành chó con. Hắn ôm nàng vào lòng, cười khẽ. Oanh Nhiên chợt lo lắng khi nghĩ đến chuyện vợ chồng trên chiếc giường trống trải không chăn đệm, liền bảo hắn đi mua chăn đệm. Hắn khăng khăng không cần, khiến nàng phải véo má hắn. Cuối cùng, nàng vùng vẫy chui vào lòng hắn, ngồi lên người hắn, phải năn nỉ mãi hắn mới buông tha.
Khi thấy trời sắp tối, Oanh Nhiên vội nhắc hắn chưa quét sân và đi chợ. Từ Ly Lăng chỉ kéo nàng nằm xuống, ung dung bảo không cần vội. Nàng bất lực, lại cười rúc vào lòng hắn, nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc yên bình bên nhau.