Chương62
Chương 37
Oanh Nhiên dựa vào tường, lo lắng hỏi Từ Ly Lăng có còn thấy khó chịu không. Hắn không trả lời, lại hỏi nàng muốn báo đáp thế nào vì đã chăm sóc mình ba ngày. Oanh Nhiên giận dữ, cho rằng hắn ác ý suy bụng ta ra bụng người, liền đỏ mắt khóc. Từ Ly Lăng giải thích chỉ đơn thuần hỏi, không có ý mỉa mai. Nàng ngượng ngùng, đổ lỗi cho hắn trước đây hay châm chọc. Cuối cùng hắn nói không cần báo đáp thì thôi, nhưng Oanh Nhiên đòi hỏi, hai người cãi nhau một hồi rồi tự dưng cùng cười, lòng nhẹ nhõm hơn. Nàng để ý hắn chỉ mở một mắt, dường như có màu vàng, liền hỏi thăm. Từ Ly Lăng trả lời qua loa, không cho nàng xem mắt, nói mấy ngày nữa ấn chú sẽ hết. Oanh Nhiên nhớ lại lúc hắn hôn mê từng gọi cha mẹ đã giết mình, hiểu rằng hắn không thích dáng vẻ hiện tại, nên không ép. Nàng nhóm lửa, rửa mặt chải đầu. Từ Ly Lăng ngồi trong góc tối nhìn nàng. Nàng bảo nếu hắn không cho nàng nhìn thì cũng đừng nhìn nàng, hắn không đáp. Đêm đến, nàng trải biểu ngữ ngủ, hỏi hắn có lén bỏ đi không, hắn đáp: “Không.” Nàng cong môi nhắm mắt, sắp ngủ thì chợt tỉnh, hỏi sao hắn biết nàng đã chăm sóc ba ngày. Hắn giải thích dù ý thức mơ hồ nhưng vẫn có cảnh giác, ai đưa hắn đi hắn đều biết. Nàng cười rồi lại nằm xuống, một đêm yên ổn.
Sáng hôm sau, Oanh Nhiên nghe tiếng nói chuyện, lén nghe thì thấy giọng lão Trương Hạnh Sinh đầy kích động. Nàng ngồi dậy, thấy hai người đứng trước cửa. Trương Hạnh Sinh nói ông quay lại để kiểm chứng suy đoán về ấn chú, nhưng Từ Ly Lăng bảo ông sai rồi. Oanh Nhiên nghi ngờ hắn đã hứa hẹn điều gì, liền hỏi thẳng. Từ Ly Lăng nói ông ta muốn thành ma. Oanh Nhiên ngạc nhiên, nhưng rồi nhận ra không có lý do gì ngăn cản ông lão. Hắn nói không biết vì sao, và việc đồng ý không phải vì tốt bụng mà có ác ý kéo người vào ma đạo. Oanh Nhiên bực mình, quay lưng không nói. Hai ngày sau, họ ở lại miếu. Oanh Nhiên sợ nắng, ngủ ngày, thỉnh thoảng tỉnh dậy thấy hắn nhìn mình. Nàng hỏi bao lâu ấn chú biến mất, hắn mỉa mai: “Chướng mắt ngươi à?” Nàng châm chọc lại rồi bỏ đi ngủ. Hắn im lặng, không nhìn nàng nữa.
Đêm hôm đó, trời mưa. Oanh Nhiên tỉnh dậy, thấy hắn nằm trong góc, quay lưng run rẩy. Nàng vội chạy lại đỡ, hắn hất tay nàng ra, bảo tránh ra. Nàng hỏi có phải ấn chú phát tác không, định giúp. Hắn lật người lại, đôi mắt biến đổi: mắt trái đồng tử vàng, tròng trắng nhiễm khí đen; mắt phải ấn chú xâm chiếm, đen ngòm, đồng tử đỏ như máu. Oanh Nhiên sợ cứng đờ. Hắn cười mỉa mai, xoay người. Nàng lấy lại bình tĩnh, xin lỗi vì ban ngày nói đùa, hắn vẫn im lặng. Nàng vừa xót vừa giận, thuyết phục hắn đừng giận dỗi lúc đau. Bất ngờ, nàng cúi xuống hôn nhẹ lên mắt phải hắn, rồi lại hôn thêm, nói vốn định sáng mai xin lỗi. Hắn đáp không cần, cũng không giận nữa. Nàng ôm eo hắn, thủ thỉ: “Bởi vì đó là ngươi mà.” Hắn hỏi nàng có biết mình đang nói gì không, ám chỉ cây pháp trượng vàng giống mắt hắn mà phu quân tặng. Nàng bảo đó là mắt của hắn. Từ Ly Lăng cười lạnh, bảo nàng ly dị phu quân đi. Nàng lắc đầu, không ly dị. Hắn lại im lặng, nhưng cơ thể thả lỏng. Nàng hỏi còn đau không, hắn đáp không.