Chương65
Chương 40
Sau giấc mơ trở về thời trẻ của Từ Ly Lăng, Oanh Nhiên tỉnh dậy trong vòng tay hắn, lòng tràn ngập thương cảm. Nàng nhận ra Từ Ly Lăng đã từng bị móc một con mắt, và dù trong mơ hắn có lúc đáng sợ thế nào, thì hiện tại hắn vẫn dịu dàng như mọi khi. Nàng nhẹ nhàng hôn lên mắt và má hắn, rồi ôm eo hắn thiếp đi, nhưng vô tình chạm phải thân thể hắn còn cộm lên vì chưa kịp bình phục sau lần trước. Nghĩ rằng hắn đã ngủ, Oanh Nhiên liền nảy ra ý định chủ động, lén trêu chọc hắn. Nàng cố tình cấu nhẹ vào nơi nhạy cảm, nhưng Từ Ly Lăng vẫn im lìm. Nàng lại hôn từ tóc xuống trán, mắt, gò má đến cằm và cổ hắn, nhưng hắn vẫn không phản ứng. Cho rằng hắn đang giận dỗi vì lần trước nàng bỏ dở giữa chừng, Oanh Nhiên càng quyết tâm tiếp tục. Nàng cởi áo ngủ của hắn, ngồi lên eo hắn và định cởi quần hắn ra. Đúng lúc đó, Từ Ly Lăng mở mắt, giọng khàn đặc: "Ta không có sức chơi với nàng lần thứ hai đâu." Oanh Nhiên mỉm cười, thừa nhận mình đã nghĩ kỹ và muốn tiếp tục. Từ Ly Lăng cảnh cáo nếu nàng lại bỏ dở giữa chừng, hắn sẽ không nghe theo nàng nữa, bởi vì hắn là ma, ma tính khó kiềm chế. Oanh Nhiên hối lỗi vì đã trêu chọc hắn trước đó, nhưng hắn cho rằng nàng không sai, chỉ vì nàng đã cưới một tên ma làm phu quân. Oanh Nhiên không thích hắn tự hạ thấp mình, liền véo hắn một cái, rồi yêu cầu hắn nhắm mắt lại. Từ Ly Lăng nhắm mắt, nhưng khi nàng bắt đầu làm, hắn lại mở mắt nhìn, khiến nàng ngượng ngùng. Hắn giải thích rằng hắn không sợ nhìn như nàng. Oanh Nhiên vừa ngại vừa tức, nhưng vẫn cố hoàn thành, dù động tác vụng về, móng tay đâm vào da hắn, răng nanh làm đau hắn. Khi xong, nàng bò ra mép giường định lau tay, thì Từ Ly Lăng véo miệng nàng, nói hắn luôn dọn sạch sẽ. Nàng càng đỏ mặt, rồi hắn dịu dàng lau tay cho nàng. Đêm đó, Oanh Nhiên kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng phối hợp với hắn, nhường nhịn hơn thường ngày. Từ Ly Lăng nhân cơ hội dạy nàng những trò tinh tế, vừa ân ái vừa giảng giải kinh văn, phù đạo trên giường. Cuối cùng, nàng không chịu nổi, cầu xin hắn dừng lại. Hắn ôm nàng vào lòng, vỗ về cho nàng ngủ. Đến gần sáng, Oanh Nhiên tỉnh dậy, không thấy Từ Ly Lăng bên cạnh. Nàng gọi hắn, nghe tiếng từ phía cửa sổ. Hắn đang ngắm mặt trời mọc. Nàng xuống giường, đến bên hắn, được hắn ôm vào lòng. Nàng hỏi hắn có nhớ chuyện cũ không, hắn cười khẽ, mở rộng cửa sổ cho nàng ngắm Lâm Quan. Hắn kể rằng trước đây hắn thường ngồi đây vào giờ này. Khi mặt trời ló dạng, hắn cất tiếng hát dân ca Lâm Quan, giọng êm ái nhưng không hay lắm. Oanh Nhiên cười, suy nghĩ nếu hắn của ngàn năm trước gặp nàng hôm nay, nàng có thể hát cho hắn nghe. Từ Ly Lăng lau khóe mắt ướt của nàng, nói không tốt, vì hắn sẽ không đối tốt với nàng. Nàng ngửa đầu cười: "Không sao, ta sẽ đối tốt với chàng."