Chương70
Chương 45
Một nam tử lạ đến tìm Từ Ly Lăng, xưng hắn là 'đạo phụ' (sư phụ trong ma đạo), khiến Oanh Nhiên bối rối. Nàng khuyên Từ Ly Lăng nên tiếp đón khách, rồi ra sân sau tu luyện. Khi nàng trở về, Từ Ly Lăng cho biết người đó là Trương Phục Huyền (tên cũ Trương Hạnh Sinh) – người Oanh Nhiên từng gặp trong mơ. Hắn nhập ma đạo để hồi sinh thê tử tên Huyền Hoa, nhưng Từ Ly Lăng nhận xét hắn đã quên mất ý nguyện ban đầu. Oanh Nhiên xót xa cho đôi tình nhân, hy vọng cuộc gặp trong mơ có thể thay đổi kết cục của họ. Nàng ôm Từ Ly Lăng, nói rằng nếu một ngày hắn quên nàng vì ma công, hãy cứ lãng quên quá khứ, nàng sẽ khiến hắn nhớ lại. Từ Ly Lăng thì thầm đáp: 'Vốn dĩ... ta không muốn quên.'
Sau vụ Châu Nhi, Đại Hoa thường xuyên chạy ra ngoài an ủi con mèo đang khóc trên nóc nhà. Oanh Nhiên bảo Đại Hoa đối xử tốt với Châu Nhi, còn nhờ Từ Ly Lăng bắt cá tặng nó. Kim Ngũ Lưỡng than phiền mèo của ông mất tích, doạ thiến Đại Hoa. Oanh Nhiên nghe tiểu đồng kể Châu Nhi là kỷ vật vợ quá cố để lại cho Kim Ngũ Lưỡng, nên định bảo Đại Hoa thuyết phục Châu Nhi kể rõ mọi chuyện.
Kim Ngũ Lưỡng kể về tình hình Lâm Quan: Tuyết Phi Sương bị nghi giúp ma đạo vì tin giả về Thánh Ma, bị giam lỏng. Oanh Nhiên cảm thán dù có thù với Tuyết Phi Sương nhưng kính nể ý chí của nàng ta.
Hằng ngày, Trương Phục Huyền vẫn kiên trì ghé thăm, tặng linh khí cho Oanh Nhiên. Hắn biết đối nhân xử thế, nhưng Từ Ly Lăng vẫn phớt lờ. Oanh Nhiên dùng linh thạch của hắn mua đồ cho dân thôn Vô Ẩn. Khi hỏi về việc hồi sinh thê tử, Trương Phục Huyền kể đã dùng Hàn Cực Quan bảo quản thi thể, tìm danh y khắp nơi nhưng vô ích. Oanh Nhiên cắt ngang: 'Nếu ngươi đã không muốn cứu thì đừng giày vò nàng nữa.' Trương Phục Huyền sửng sốt.
Oanh Nhiên thương xót cho công sức chín trăm năm đổ sông đổ biển của hắn, và đánh giá của Từ Ly Lăng đúng: hắn đã quên ý nguyện ban đầu.