Chương74
Chương 49
Sau một đêm mặn nồng trên bàn trang điểm mới, Tần Oanh Nhiên vừa thẹn vừa giận nhưng vẫn bị Từ Ly Lăng chu đáo chăm sóc. Sáng hôm sau, nàng thấy hắn lau bàn, bèn quăng gối mắng hắn. Hai ngày tiếp theo, Oanh Nhiên ngại ngùng mỗi khi soi gương, còn Từ Ly Lăng thì thản nhiên như không, khiến nàng bực mình nhưng không thể giận lâu.
Một buổi tối, nàng phát hiện đóa sen đầu tiên nở dưới hồ, vui mừng chỉ cho hắn xem. Sáng hôm sau, Từ Ly Lăng đã hái đóa hoa ấy mang đến tận giường, nói nàng muốn nó sống bao lâu thì nó sống bấy lâu. Hắn cắm hoa vào bình sứ bên cửa sổ, hằng ngày đều thay nước. Đóa sen tươi lâu đến mức giữa hè, sen trong hồ đã nở gần hết mà nó vẫn rực rỡ. Oanh Nhiên thầm mong đóa sen ấy sống thật lâu, để hắn luôn phải thay nước, cũng là mong hắn sống thật tốt, thật lâu.
Một buổi chiều, hai người nằm trong đình hóng gió. Oanh Nhiên chỉ đóa hoa xám khác thường giữa đầm sen và hỏi màu gì. Từ Ly Lăng đáp: "Màu tím chiều hôm." Nàng sững sờ, vì hoa đó rõ ràng là màu xám lẫn xanh. Nàng chạm vào mắt phải hắn, rồi đùa: "Chàng bị mù màu rồi à?" Hắn thản nhiên đáp: "Gần như vậy." Nàng bảo hắn đoán màu váy nàng mặc, hắn nói đúng: "Màu xám."
Oanh Nhiên nhận ra hắn đã mất khả năng phân biệt màu sắc, không biết từ lúc nào. Nhưng nàng chỉ lặng lẽ nắm tay hắn, chui vào lòng hắn, giọng bình thản hỏi sao không nói cho nàng biết. Hắn nói không cần thiết. Nàng hiểu, rồi cười bảo từ nay sẽ cùng hắn chơi trò đoán màu y phục, nếu hắn đoán sai thì sẽ bị phạt. Từ Ly Lăng cũng cười đáp: "Được."