Chương103
Chương 53
Oanh Nhiên chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy Từ Ly Lăng bị ấn chú đen kịt phủ kín mặt, đôi mắt nhiễm đầy huyết ma, một bên đỏ như máu, một bên mờ đục sương xen lẫn ánh vàng. Hắn chỉ liếc nàng một cái rồi buông ra, tung đòn đánh bay thượng tiên Thiên Tiêu đang đuổi sát phía sau. Oanh Nhiên nhận ra hắn đang dâng trào chiến ý, liền bảo hắn đi đi. Từ Ly Lăng không đáp, chỉ tung thêm một đòn đánh tan sát chiêu của kẻ địch, rồi bật người dẫn dụ tiên nhân rời xa chỗ nàng.
Oanh Nhiên nhân cơ hội chạy xuống núi định bắt thần nữ, nhưng chưa kịp tới chân núi thì ma tu đã đến báo rằng thần nữ và các tu sĩ Âm Dương đạo đều đã bị bắt giữ. Nàng thi triển bí thuật phong ấn linh hồn lên thần nữ, rồi leo lên ma thú đợi Từ Ly Lăng. Đêm dần khuya, sau một luồng kim quang xé toạc màn đêm, mưa máu đổ xuống, chúng ma reo hò chiến thắng. Oanh Nhiên biết Từ Ly Lăng đã thắng, liền điều khiển ma thú chạy về phía hắn. Hắn bước ra từ màn mưa, cả người đẫm máu, đổ dựa vào vai nàng. Hai người cưỡi ma long bay về thành Thánh Ma, Từ Ly Lăng ngồi xếp bằng vận công áp chế ma huyết. Oanh Nhiên lo lắng hỏi, hắn đáp qua ba ngày là khỏi.
Từ trên cao nhìn xuống, xung quanh Vấn Chính Cung nở đầy hoa Thiên Ti trắng xóa. Oanh Nhiên hỏi Từ Ly Lăng làm sao biết nàng đã tới, hắn xòe lòng bàn tay, một đóa hoa Thiên Ti nhỏ xíu sinh trưởng trong máu thịt hắn — đó là cây mẹ của hàng ngàn đóa Thiên Ti, chỉ cần nàng xuất hiện là hắn biết trước cả đất trời. Oanh Nhiên nhẹ hôn lên nơi hoa vừa mọc, rồi nắm tay dẫn hắn về Thông Hòa Điện, vừa đi vừa tán gẫu. Hắn nhắm mắt trả lời ngắn gọn nhưng nàng hỏi gì cũng đều đáp lại.
Về đến điện, Từ Ly Lăng đòi tắm chung. Oanh Nhiên ngại ngùng nhưng vẫn đồng ý. Khi hắn cởi áo, những đường ấn chú đen đặc phủ kín thân hình cao gầy, cơ bắp rắn rỏi. Nàng tò mò nhìn nhưng bị hắn kéo vào lòng. Từ Ly Lăng chỉ ôm nàng mà không làm gì khác, thậm chí chẳng có phản ứng. Ngâm mình trong bể nước nóng, Oanh Nhiên thấy trước ngực toát mồ hôi, hắn mở mắt nhìn chằm chằm chỗ đó rồi hỏi “Đang nhìn gì vậy?” Nàng bực mình trách lại, hắn lười nhác đáp: “Đang nhìn thê tử của ta.” Câu nói khiến nàng nhớ lại lần đầu tắm chung ở ngàn năm sau, khi hắn cũng nói y hệt.
Tắm xong, Oanh Nhiên lười biếng, Từ Ly Lăng liền ngồi xuống cho nàng cưỡi lên vai, vừa đi vừa nghe nàng chỉ huy. Về đến giường, nàng ôm eo hắn ngủ. Sau khi tỉnh, Từ Ly Lăng đi xử lý công việc: luận đạo cùng các thượng tiên và thần nữ bị bắt. Oanh Nhiên nhân lúc đó xin phép vào Hố Trói Thần gặp thần nữ. Đó là một tòa cung điện trống trải, bên trong có chín cánh cửa kỳ lạ dẫn xuống sâu, nơi giam giữ các tù nhân. Đi qua những chiếc lồng sắt khổng lồ, nàng phát hiện dấu vết sử dụng, nghĩ rằng đó từng là nơi giam giữ Từ Ly Lăng. Chính giữa có một hố sâu với xiềng xích đứt gãy, vết máu và thịt khô quắt bám trên vách đá. Tim nàng thắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh năm nào thiếu niên gầy gò bị khóa chặt dưới đó. Nàng bước tới lồng thần nữ, trong lòng vừa tức giận vừa xót xa. Thần nữ ngẩng đầu, tha thiết gọi: “Sư muội.”