Chương106
Chương 56
Oanh Nhiên giật lại cây trâm khỏi tay Từ Ly Lăng, không muốn hắn nhìn thấy nó. Hắn vòng tay từ phía sau lấy lại, bọc vải linh rồi cài lên tóc nàng, bảo nàng cứ đeo. Oanh Nhiên định nói gì đó nhưng hắn hôn lên tóc nàng, nàng đành im lặng, cầm tay hắn kéo vào ăn cơm. Hắn chẳng có hứng ăn, chỉ nhìn nàng, thỉnh thoảng ăn thức ăn của nàng, còn nàng lại đút hắn. Sau bữa trưa, ma tu mang mứt hoa quả trăm hoa do Từ Ly Lăng làm. Oanh Nhiên kinh ngạc và mừng rỡ, cắn thử một miếng nhưng bị chua đến nhăn mặt. Hắn ăn thong thả, không phản ứng, nói rằng đã làm theo tỉ lệ bảy chua ba ngọt nàng yêu cầu, nhưng rõ ràng là chín chua một ngọt. Nàng làm nũng bảo chua quá, hắn không ép, nhưng nàng lại cầm tay hắn ăn miếng mứt chua đến nhăn nhó, còn nghĩ đến hai con thú cưng Đại Hoa và Tiểu Hoàng mà nàng từng kể trong tương lai, nếu chúng ở đây chắc chắn sẽ chua đến lăn lộn nhưng không dám nhổ vì sợ hắn. Từ Ly Lăng hỏi nàng có thích nuôi thú cưng không, nàng lắc đầu, giải thích rằng nàng sợ không đủ kiên nhẫn và trách nhiệm, nuôi chúng cũng vì có lý do. Hắn hiểu ra, nếu nàng thích, hắn sẽ tìm cho nàng mấy con, nhưng Oanh Nhiên nghĩ hắn không thích nuôi, đợi nàng đi rồi thú cưng chỉ thêm phiền nên từ chối.
Oanh Nhiên kéo Từ Ly Lăng đi dạo dưới mái hiên, nói rằng nếu có chiếc ghế nằm ở đây thì tốt, có thể nằm nghỉ, hóng gió, ngắm mưa rơi – như thói quen của hai người trong căn nhà nhỏ ở huyện Vân Thủy ngàn năm sau. Từ Ly Lăng lạnh lùng nhắc rằng mưa gió ở thành Thánh Ma toàn là ma khí, nàng vào đó chẳng khác nào nhập ma. Vừa vào Thông Hòa Điện, ma tu báo Bạt Ngục Cốc vừa cho người mang đồ tới, Từ Ly Lăng liền đi xử lý công việc. Oanh Nhiên vào nội điện ngủ trưa, tỉnh dậy thì được ma tu dẫn đến trắc điện, nơi Từ Ly Lăng đang đợi, bảo dẫn nàng đi xem một thứ. Trong nội điện trống rỗng, một cỗ quan tài đen tuyền khổng lồ đặt chính giữa, khắc đầy minh ấn quỷ thú, tỏa ra tà khí lạnh lẽo. Oanh Nhiên hoảng hốt, ban đầu nghĩ là cho Huyền Hoa, nhưng Từ Ly Lăng nói đó là quan tài phong minh để dưỡng âm hồn, và nó dành cho nàng. Nàng thấy hắn đã chuẩn bị cho nàng từ lâu, trong lòng vừa cảm động vừa kỳ lạ. Hắn hỏi nàng có ngủ cùng không, nàng gật đầu vì nếu hắn ngủ ở đây thì nàng sẽ ngủ cùng. Hắn khép nắp quan tài lại, bảo bữa sau rồi tính.
Từ Ly Lăng còn tiết lộ Bạt Ngục Cốc tặng thêm sách Âm Dương đạo, hỏi nàng có muốn xem không. Oanh Nhiên do dự vì chỉ còn hơn hai mươi ngày ở lại, sợ đọc sách sẽ không còn thời gian ở bên hắn. Hắn đề nghị cùng xem trong những ngày tới, nàng đồng ý. Trên đường về Thông Hòa Điện, nàng dựa vào hắn, nói rằng nhìn lâu rồi cũng thấy cảnh sắc thành Thánh Ma có vẻ đẹp riêng. Vào trong điện, hắn sai ma tu chuẩn bị cơm tối, Oanh Nhiên thấy còn sớm, nhưng hắn nói ấn chú đã lành, đại hôn vẫn chưa hoàn thành. Nàng thắc mắc, chợt nhận ra họ vẫn chưa viên phòng. Đến tối, hai người cùng tắm. Oanh Nhiên căng thẳng hơn hai hôm trước, rửa qua loa rồi đợi hắn. Từ Ly Lăng điềm tĩnh, ôm nàng vào lòng. Hắn trêu chọc nàng, hỏi về chuyện viên phòng trong tương lai. Oanh Nhiên xấu hổ kể qua loa: sau đêm đầu họ cả tháng không làm lần thứ hai, mãi đến khi nàng về nhà mẹ đẻ rồi mới có lần tiếp theo, và sau đó bị hắn dụ dỗ suốt mấy ngày liền. Hắn nghe xong, bế nàng lên bờ dù nàng đang lau người, khiến nàng đỏ mặt giãy dụa. Hắn còn giả làm thái giám cõng nương nương, làm nàng cười thành tiếng. Cuối cùng, khi nàng chạy vào nội điện, hắn siết chặt eo nàng, cảnh báo: “Cẩn thận bị người khác nhìn thấy.”