Chương153
Chương 78
Oanh Nhiên ở trong kiếm trận cùng Từ Ly Lăng, Đại Hoa và Tiểu Hoàng. Nàng mang quần áo sạch và thức ăn cho hắn, hắn thay đồ xong thì thấy dây buộc tóc của nàng trên cổ tay. Nàng hỏi hắn có vị giác không, hắn ừ và ăn chậm. Nàng hỏi ngon không, hắn không đáp, nàng hỏi Đại Hoa, Đại Hoa bảo lạ, nàng không vui. Khi Đại Hoa định chê, thấy Từ Ly Lăng liếc nên sợ, Tiểu Hoàng nói ngon, Đại Hoa cũng đổi giọng. Từ Ly Lăng bảo lần sau đừng nấu nữa, nàng giận dỗi. Hắn thu dọn, nàng nằm lên đùi hắn, hẹn mang đồ ăn tửu lầu cho hắn.
Vài ngày sau, khi Đại Hoa và Tiểu Hoàng về, Từ Ly Lăng bất ngờ tung sát chiêu suýt giết chúng. Oanh Nhiên ôm chặt hắn ngăn lại, hắn buông tay nói: "Đúng là cái gì nàng cũng muốn cứu." Nàng nhận ra hắn không nhận ra hai con thú. Hắn đả tọa, nàng ngồi cạnh suy nghĩ. Mấy ngày sau hắn bảo nàng ra ngoài, nàng hỏi chuyện hôm đó, hắn không đáp. Nàng hôn tạm biệt.
Ra ngoài, Đại Hoa và Tiểu Hoàng kể lể với Nhạc Triều Thu, Ngọc Hư Phong, Quan Dập. Nhạc Triều Thu đề nghị xóa ký ức, Oanh Nhiên đồng ý hỏi ý hắn. Họ chuẩn bị một tháng rồi vào thử các thuật pháp, nhưng vô hiệu. Khi suýt bị giết, Oanh Nhiên kịp đè Từ Ly Lăng lại. Họ tiếp tục nghiên cứu đan dược, Oanh Nhiên mang vào, Từ Ly Lăng uống như kẹo nhưng không hiệu quả. Suốt nửa năm, nàng dần mệt mỏi.
Lần vào sau, nàng không đưa đan dược, hỏi hắn có không vui không. Hắn im lặng lâu rồi nói: "Nếu không có nàng thì đất trời không còn tồn tại, ta cũng không còn tồn tại." Nàng xúc động, hỏi về ký ức hỗn loạn của hắn. Hắn đáp: "Giết chóc không ngừng nghỉ. Hết lần này đến lần khác lại luân hồi. Những kẻ chết dưới tay ta liên tục sống lại. Ma linh bất tử bất diệt không ngừng muốn nuốt lấy ta... Và cả nàng." Hắn xoa khóe mắt nàng, nói nàng là sự bình yên duy nhất trong đêm dài như địa ngục A Tỳ.