Chương161
Chương 86
Sau khi trải qua cơn động dục, Oanh Nhiên vẫn còn ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng Từ Ly Lăng. Nàng rụt đầu trong lồng ngực hắn, tự nhủ không nghĩ nhiều, rồi cứ thế nấn ná không hóa hình người. Tối đó nàng về tổ chim, còn Từ Ly Lăng đưa Tiểu Hoàng về thành Từ Ly. Đêm ấy nàng mơ thấy hắn, nhưng sáng hôm sau bị Tiểu Hoàng đánh thức nên chẳng nhớ gì.
Hôm sau Từ Ly Lăng đến sớm, nói muốn đưa nàng đi tiễn Quan Dập. Oanh Nhiên vui mừng bay xuống, chui vào vạt áo hắn. Hắn cưỡi gió đưa nàng tới biên giới châu Vân, nàng tìm mãi nửa canh giờ mới thấy Quan Dập theo một ông lão râu trắng sắp bước qua biên giới. Nàng chỉ nhìn từ xa, thầm vui vì Từ Ly Lăng đã dậy sớm để giúp mình. Về tới Thanh Hành Sơn, nàng thoát khỏi lòng hắn, hóa hình người và nói lời đa tạ, rồi than trời nóng. Từ Ly Lăng hỏi nàng có muốn đến thành Từ Ly tránh nóng không, nàng ngạc nhiên đồng ý. Hắn lập tức đưa nàng đi, nhưng nàng nhớ ra Tiểu Hoàng và Đại Hoa còn ở lại, hắn liền gọi Tiểu Hoàng mang cả Đại Hoa theo.
Đến thành Từ Ly – một tiên thành – Oanh Nhiên tự giác chỉ ở trong tẩm điện của Từ Ly Lăng vì sợ bị phát hiện là yêu. Trong tẩm điện rộng lớn, hắn đọc sách gảy đàn, tu luyện; nàng ngồi cạnh hắn, hít thở tiên linh khí hắn dẫn vào, tu vi tiến triển nhanh hơn hồi ở Quỳnh Vũ. Ăn uống đều có người mang linh thực đến, cuộc sống sung sướng, chỉ có chuyện tắm rửa là nàng chưa quen. Trong tẩm điện chỉ có một phòng tắm riêng của hắn, nàng ngại, bèn xin hắn một chiếc chậu để múc linh tuyền, hóa chim tắm. Hắn liền tặng nàng chậu gỗ Tiên Thương Quỳnh Vũ, rồi lại đưa thêm tấm bình phong bát giác, mỗi lần nàng tắm hắn đều dựng bình phong che giúp rồi lặng lẽ rời đi. Dần dần nàng quen, đến khi phải đi Ất Huyền Đạo Nhất dự lễ đại tỉ thí thì đã thoải mái lắm.
Trước ngày khởi hành, nàng lại mơ: mơ thấy hai người sống trong núi, có nhà riêng, nuôi Đại Hoa và Tiểu Hoàng, ngày tháng bình yên; sáng nào hắn cũng vòng lại ôm hôn nàng dù nàng còn buồn ngủ. Nàng choàng tỉnh, thấy bên giường có bóng người – Từ Ly Lăng đang đứng cạnh ghế nàng nằm. Nàng lúng túng, hỏi sao hắn đứng đây, hắn đáp: “Nên đi Ất Huyền Đạo Nhất rồi.” Nàng nhảy lên tay hắn, hắn bỏ nàng vào vạt áo.
Đến Ất Huyền Đạo Nhất, Từ Ly Lăng được chưởng môn đích thân tiếp đón, dẫn lên Khấu Tiên Đài. Oanh Nhiên ló đầu ra xem, hắn vuốt ve cái đầu nhỏ lông xù của nàng. Chưởng môn thấy vậy, dè dặt hỏi: “Là thú cưng ngài nuôi?” Oanh Nhiên trong lòng gật đầu, nhưng ai ngờ Từ Ly Lăng lại nói: “Không phải.” Cả hội trường lặng thinh, nàng tò mò thò đầu ra thấy chưởng môn và các trưởng lão đều sợ hãi. Hóa ra ánh mắt phủ nhận của Từ Ly Lăng khiến bọn họ không dám nói thêm. Hắn bay lên Khấu Tiên Đài, đặt nàng lên bàn đầy sơn hào hải vị, bảo nàng ăn. Nàng vừa ăn vừa xem lễ, hết thịt lại hoa quả, muốn uống thì hắn rót linh sơn phượng lễ cho. Nàng nếm thấy vị rượu, không thích, bèn quay về ăn hoa quả. Chưởng môn và Từ trưởng lão âm thầm quan sát, thấy Từ Ly Lăng cả buổi chỉ chăm chú nhìn nàng, lòng đầy nghi hoặc.