Chương163
Chương 88
Từ Ly Lăng đột ngột đề cập chuyện thành thân, khiến Oanh Nhiên hoảng hốt. Nàng đẩy hắn ra, lẩm bẩm rằng mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cần thêm thời gian ở chung. Hắn không nổi giận, chỉ nhường giường cho nàng, chiều theo ý nàng. Oanh Nhiên nhân cơ hội dò hỏi nếu sau này không hợp mà chia tay, liệu hắn có để bụng không. Từ Ly Lăng thản nhiên đáp: “Nàng thử xem?” khiến nàng im lặng nằm xuống. Nàng định giải thích chuyện với Quan Dập chỉ là đùa, nhưng hắn cắt ngang, làm nàng ý thức rằng một khi đã nói ra thì không còn cơ hội cân nhắc nữa. Dù vậy, nàng không hối hận, ngược lại còn có chút vui mừng, rồi tự dỗ mình ngủ.
Từ khi yêu đương với Từ Ly Lăng, Oanh Nhiên thường giữ hình dạng chim nhỏ, ngồi trong tay hắn ăn quả, chui vào vạt áo hắn đi dạo, hay cọ má hắn rồi vội bay đi, nhưng lần nào cũng bị tóm gọn. Hắn thích vò nắn nàng, rồi một tay ôm nàng, tay kia làm việc. Khi nàng than phiền, hắn chỉ bóp nàng thêm. Để thoát khỏi bàn tay hắn, nàng phải hóa hình người, nhưng lại thích dựa vào hắn không xương. Ban đầu còn ngượng, nhưng thấy hắn không phản ứng, nàng càng bạo dạn. Nàng luôn nghĩ một ngày sẽ bay nhanh hơn tốc độ tay hắn, nhưng rồi lại nhận ra dù luyện thành tia chớp cũng khó thoát.
Ngày tháng trôi qua, Oanh Nhiên tình cờ phát hiện Từ Ly Lăng đã cắt đứt liên lạc giữa Xuân Thu Phong với bên ngoài. Quan Dập đến thăm cũng phải cảm thán rằng hắn chẳng gặp ai, mặc kệ yêu ma khai chiến, suốt ngày chỉ quanh quẩn bên nàng. Lúc này nàng mới nhận ra hắn vốn có rất nhiều việc phải làm, nhưng từ khi gặp nàng, toàn bộ thời gian đều dành cho nàng. Nàng hỏi có phải mình đã làm hắn lỡ việc không, hắn liền mỉa mai: “Ta là cha của bọn họ,” rồi vỗ đầu nàng bảo chuyện gì cũng phải để cha ra mặt. Oanh Nhiên bật cười, không nghĩ vẩn vơ nữa, vòng tay ôm cổ hắn. Nàng cũng ngồi xuống tu luyện cùng hắn, thầm nghĩ phải nỗ lực nâng cao tu vi mới có thể ở bên hắn thật lâu dài.
Tư chất Oanh Nhiên bình thường, tu luyện rất khó khăn. Khi Quan Dập đi rèn luyện, nàng cũng muốn đi theo, nhưng Từ Ly Lăng hỏi nàng muốn đi đâu chơi. Nàng nghiêm túc nói muốn xa hắn một thời gian vì sợ người khác thấy họ bên nhau sẽ khó giải thích: nàng là yêu, còn hắn là Tiên Quân. Từ Ly Lăng liền đáp: “Ta cũng có thể là yêu,” rồi nhét nàng vào trong chăn. Oanh Nhiên hiểu ý, hóa thành người ngã vào lòng hắn. Lần này nàng không lấy lông che giấu nữa, mà ôm lấy hắn. Hắn dịu dàng vỗ lưng, nàng nhanh chóng buồn ngủ. Trong nửa mơ nửa tỉnh, nàng thì thầm: “Ta mơ thấy… ta với chàng thành thân…” Từ Ly Lăng khẽ nói: “Đó không phải mơ,” nhưng nàng đã ngủ say. Dù sao, cuối cùng họ vẫn sẽ thành thân.
Oanh Nhiên nhanh chóng quen với việc ngủ cùng Từ Ly Lăng, dù trước đây nàng không thích ngủ chung với ai khác. Nàng chiếm giường hắn, rồi dần chiếm luôn cả hắn. Năm ngày sau, nàng định hóa thành chim nhỏ rời đi cùng hắn, nhưng hắn ngăn lại. Nàng mỉm cười, nắm tay hắn trong hình dạng người, cùng hắn rời khỏi . Khi đi qua , Triệu chưởng môn dẫn người ra tiễn, ai nấy đều kinh ngạc khi thấy Từ Ly Lăng dắt một nữ tử tỏa yêu khí không che giấu. Từ Ly Lăng chỉ gật đầu, “ừ” một tiếng rồi đưa nàng rời đi, mặc cho các tu sĩ bàn tán xôn xao.