Chương67:Chương67 : Bàn Phúc
Chương 42
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Cẩm Thân thú Bàn Phúc tiếc hận tiết lộ rằng công pháp "Huyết độc đoạt linh nghịch hồn" mà nó truyền cho Tỳ Hưu thú Thôn Thiên và Xích Lân thú Sĩ Diễm vốn có sơ hở. Nhờ đó, nó dễ dàng nuốt chửng và luyện hóa hai yêu thú kia, tiêu diệt nguyên thần của chúng. Sau khi hấp thu, Bàn Phúc tiến giai lên Yêu Đan hậu kỳ đại viên mãn, thần niệm ngang Độ Kiếp sơ kỳ. Cơ thể nó biến đổi: vẫn là mình người đuôi rắn, nhưng sau lưng mọc thêm sáu cánh tay, đôi sừng hươu đen, và đuôi rắn phủ lân đỏ rực lửa. Tuy nhiên, Bàn Phúc không hài lòng với hình thái kỳ quái này; nó khao khát hóa hình thành người mà không cần lột xác trọng tu, muốn giữ lại thực lực mạnh mẽ.
Kế hoạch của Bàn Phúc là dẫn thiên kiếp xuống khi tiến giai Độ Kiếp kỳ, kết hợp với một công pháp đặc biệt để hóa hình ngay lúc đó. Nhưng dù đã đạt đại viên mãn và phóng thích khí tức để kích hoạt thiên kiếp, nó vẫn không cảm nhận được dấu hiệu kiếp giáng. Suy nghĩ hai ngày, Bàn Phúc hiểu rằng còn cần cơ duyên. Không chờ đợi, nó quyết định chủ động dùng thần thông phóng lên trời một cỗ ánh sáng với hình ảnh ba yêu thú, hy vọng hấp dẫn thiên kiếp. Sau đó, nó thu nhỏ cơ thể khổng lồ trở lại kích thước thường, cao gần hai thước, đuôi rắn dài năm thước, rời khỏi Đào Nguyên sơn cốc. Làn khói độc bao phủ phương viên ba trăm dặm cũng dần tan biến.
Cách đó hai nghìn dặm, tại Tu Chi quốc, không khí trở nên trầm trọng. Trước đó, năm đệ tử Côn Luân kiếm tông chạy thoát đã loan tin về ba yêu thú. Các đại môn phái phái nhiều tu sĩ Hợp Thể kỳ đến như Thiên Vân kiếm tiên (Côn Luân), Độ Nan trưởng lão (Thanh Thành), Chân Vũ dật sĩ Uông Thanh Việt, Đại Kiếm Tuyệt Thương Tiêu Cự Thần, Trương Bằng lão đạo, Huyết Thần Tử, Sát Thần Tử (Ngũ Động Thiên), hai thiền sư , (Đại Bi thiền tự), và cả (Cực Lạc cung) – người nổi danh ở Hợp Thể đại viên mãn. Họ cùng đến để trả thù cho môn hạ bị hại và bảo vệ mặt mũi tu sĩ. Nhưng làn khói độc quanh Đào Nguyên sơn cốc ngăn cản thần niệm và ăn mòn pháp bảo; ngay cả Lạc Hoa Tàn Tuyết cũng chỉ xâm nhập được trăm thước. Hơn mười ngày trôi qua mà không có tiến triển, sự thất vọng của phàm nhân khiến họ ngượng ngùng.