Chương105:Chương1 05: Cường Địch
Chương 55
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lệnh Hồ và Nạp Lan Bạch Y ngồi trên cự kiếm nhiều màu sặc sỡ, bay qua Tây Thổ sơn mạch tiến vào địa giới Cực Lạc sơn mạch. Dọc đường, nhiều tu sĩ nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng Lệnh Hồ không bận tâm đến việc bị cho là khoe khoang. Đột nhiên, họ thấy một chiếc thuyền cung điện tráng lệ, xa hoa đang từ từ tiến tới. Trên thuyền có thiếu nam thiếu nữ thổi kèn, pha trà, đánh đàn, vẽ tranh; giữa thuyền là một nam tử mặc áo bào tím ngồi trên ghế hổ phách, có nữ tử xoa bóp vai và đấm chân. Khung cảnh cực kỳ xa hoa, phô trương, không khác gì đội ngũ của Tiếu Phật ngày trước.
Thần niệm từ thuyền cung đường quét ra, dừng lại lâu trên người Nạp Lan Bạch Y, thậm chí còn ngưng tụ thành một bàn tay hư ảnh muốn vuốt ve mặt nàng. Lệnh Hồ lạnh mặt, bùng nổ thần niệm mạnh mẽ đánh tan bàn tay đó và tiếp tục quét tới thuyền. Nam tử áo tím cũng phản kích bằng thần niệm, hai bên va chạm gây ra tiếng nổ làm chấn động thuyền, khiến các thiếu nam thiếu nữ bị thương. Qua giao đấu, Lệnh Hồ nhận ra đối thủ ít nhất là tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ. Hắn lập tức kéo Nạp Lan Bạch Y ra sau lưng, triệu hồi Bảo Quang tháp phòng ngự trong thức hải, sẵn sàng xuất chiến.
Nam tử mặc áo bào bước ra mũi thuyền, nhìn hung thú hư ảnh trên đầu Lệnh Hồ rồi cười yêu dị: "Thú vị! Vừa vào Hoa Nam châu đã gặp đối thủ mạnh." Hắn tự xưng là Tiêu Đỉnh Thiên, Yêu Thân đạo của Đông Thắng châu, và ngang ngược nói muốn nhận Lệnh Hồ làm tùy tùng. Lệnh Hồ hừ lạnh đáp lại, khinh bỉ hành vi vô lễ của hắn với Nạp Lan Bạch Y. Tiêu Đỉnh Thiên càng thêm khinh thường, cho rằng thần thông Hồn đạo của Lệnh Hồ không thể chống lại hắn. Hắn mở miệng phun ra một pháp bảo hình cái khiên mây do vô số rắn quấn lại, tỏa khí tức khiến lòng người run sợ. Lệnh Hồ nhận ra đó là tiên khí, nhưng không hề nao núng, lập tức ngồi khoanh chân, thôi động Mệnh hồn và Bảo Quang tháp, chuẩn bị nghênh chiến.