Chương118:Chương118 : Yêu Xà
Chương 68
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Lệnh Hồ kinh hãi khi phát hiện tu vi của yêu xà Bàn Phúc đã đạt đến Độ Kiếp trung kỳ, đạo hạnh viên mãn. Vài chục năm trước, nàng từng hủy diệt một quốc gia, gây tội nghiệt nặng nề dẫn đến thiên kiếp, nhưng nhờ đó tiến giai lên Độ Kiếp sơ kỳ. Chỉ trong thời gian ngắn, nàng đã vượt qua thiên kiếp thứ hai và tu luyện đến đạo hạnh viên mãn, sẵn sàng cho thiên kiếp thứ ba. Lệnh Hồ cảm nhận linh hồn nàng cực kỳ cường đại, ẩn chứa khí tức thê lương như tàn hồn trong thần châu. Ban đầu hắn định giết yêu xà để đoạt công đức thiên địa, nhưng giờ đã hoàn toàn từ bỏ ý niệm đó vì biết thực lực hiện tại khó lòng thắng nổi. Dù thần châu nghịch thiên đã bị hắn đoạt, nhưng Bàn Phúc hẳn còn pháp bảo lợi hại khác giúp nàng vượt qua thiên kiếp.
Trong khi đó, hỗn chiến giữa Yêu thú, Yêu tu và tu sĩ nhân loại vì viên Âm Hồn châu cấp linh hóa càng thêm thảm thiết. Lệnh Hồ lắc đầu thở dài, biết rằng dù tranh đấu thế nào, cuối cùng Âm Hồn châu chắc chắn rơi vào tay Bàn Phúc. Thần niệm của hắn đang dùng thần du chi thuật, không thể so với chân thân của yêu xà. Hắn lo lắng nếu không nhanh chóng luyện Ngũ Hành Kim Đan và thân thể lên viên mãn, bước vào Nguyên Anh kỳ để Mệnh hồn độc lập hóa hình, sau này nàng biết hắn là kẻ đoạt thần châu, thì kết cục sẽ là bị nàng truy sát.
Âm Hồn châu rơi vào tay Yêu tu Hợp Thể kỳ đại viên mãn, nhưng dưới thế công của bốn đại tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ gồm Chử Đạo Chân, tu sĩ cao gầy, tu sĩ áo gấm và Trương Bằng lão đạo, hắn buộc phải bỏ châu. Cảnh hỗn loạn gia tăng khi các tu sĩ khác bắt đầu tranh đoạt Yêu đan của những Yêu thú vừa chết. Nhận thấy nguy cơ cuộc chiến có thể biến thành đại chiến hai tộc, yêu xà Bàn Phúc thả uy áp linh hồn cường đại, khiến tất cả tu sĩ dưới Hợp Thể kỳ phải nằm gục run rẩy, kính sợ không còn tư tưởng nào khác. Ngay cả đám người Chử Đạo Chân và các Yêu tu khác cũng bị áp chế quỳ một chân, thân thể phát run. Âm Hồn châu lẳng lặng nằm cách Trương Bằng lão đạo gang tấc, nhưng hắn không dám động đậy vì cảm giác ánh mắt băng lãnh của nữ tử kia luôn dán vào mình.