Chương12: 12: Linh Thú Canh Núi Trong Truyền Thuyết
Chương 12
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Huynh đệ Chu Gia Tiền và Chu Gia Tài suýt mất mạng trong đầm lầy, khi yêu vật xé rách 《Linh Quang Tráo》 nhảy ra ngoài. Dưới ánh trăng, con lửng mật thân hình hơn một mét, lông trên trắng dưới đen, lộ diện. Nó phát ra tiếng gầm gừ đầy khiêu khích.
Trong khi đó, Diệp Phong đang dẫn các đệ tử ăn xiên nướng ở chợ đêm thành Bạch Phù. Sau bữa ăn, hắn trả tiền rồi dẫn mọi người ngự kiếm về Phiêu Miểu Phái. Về đến nơi, họ phát hiện cửa lớn vẫn mở toang từ khi bị Từ Thái Gian đạp hỏng. Mặc Oanh cảm nhận được yêu khí, chỉ xuống gầm bàn nơi có con bạch hồ yêu binh hạ đẳng đang ngủ. Lý Kiều Kiều định tấn công nhưng lại mê mẩn bộ lông trắng của nó.
Thạch Lỗi nhớ lại chuyện lão chưởng môn từng cứu một bạch hồ già mang thai, cho rằng đây là con của nó. Các đệ tử bàn tán về chuyện yêu vật báo ân, khiến Diệp Phong cười thầm trong bụng. Hắn quyết định giữ lại bạch hồ, nếu không có ác ý sẽ bồi dưỡng thành linh thú. Hệ thống bất ngờ nhắc nhở hắn có thể thành lập "Linh Thú Các" nhưng chưa mở được vì còn trong thời gian sát hạch.
Lý Kiều Kiều bế bạch hồ lên, nó mở mắt nhìn mọi người rồi lại ngủ tiếp. Mặc Oanh cho rằng bạch hồ già có thể đã chết, con nhỏ lần theo khí tức tìm đến. Diệp Phong đồng ý giữ nó lại, đặt tên là "Tiểu Bạch", dù thấy tên quê nhưng không nỡ phản đối. Sau đó hắn bảo mọi người nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày mai tiếp tục tuyển đệ tử.
Diệp Phong lấy Linh Nhãn Dịch xoa mắt để mở linh nhãn, nhưng dùng hết cả bình vẫn vô hiệu. Hắn nghi ngờ hàng dởm. Mặc Oanh nói rằng người tư chất càng kém hoặc mắt từng thấy nhiều thứ không sạch sẽ thì càng tốn dịch. Diệp Phong nghĩ ngợi mông lung, không tin mình nhìn nhiều thứ không sạch sẽ. Cuối cùng, hắn dùng hết dịch, buồn ngủ đến không mở nổi mắt mới chịu đi ngủ.