Chương19
Chương 19
Trong không gian bế quan chật hẹp của Thẩm Kinh Trần, Tiên Dao thu mình vào góc, cố gắng không gây phiền nhiễu. Hắn đưa cho nàng một quyển sách về những điều cần chú ý khi mới nhập ma, rồi chuẩn bị dựng kết giới quanh mình để bế quan. Tiên Dao ngăn hắn lại, khẳng định nàng đã không còn vô dụng và muốn ở cạnh giúp đỡ hắn. Thẩm Kinh Trần do dự nhưng cuối cùng chiều theo nàng. Hắn nhận ra mình khó từ chối nàng, trong lòng dấy lên cảm giác bất lực ghê sợ. Hắn liên tưởng đến hoàn cảnh của nàng với những ngày đầu hắn ra nước ngoài, rồi lại thấy có điểm tương đồng. Vừa lúc đưa tay ra, Tiên Dao vô tình nắm lấy tay hắn, khiến hắn khựng lại. Ngay sau đó, cơn đau thần hồn ập đến, Thẩm Kinh Trần đẩy nàng ra rồi ngã quỵ. Lý trí cuối cùng của hắn chỉ kịp nói: “Tránh xa ta một chút.” Tiên Dao đỡ lấy hắn, ôm hắn vào lòng. Lần đầu tiên nàng thấy Thẩm tiên sinh yếu ớt và bất lực như vậy. Nàng cảm nhận trái tim mình đập loạn nhịp, những ý nghĩ tà ác chợt hiện lên trong đầu: bây giờ hắn hôn mê, nàng muốn làm gì hắn cũng được. Nàng vội gạt bỏ suy nghĩ đó, đặt hắn nằm xuống chăn và bắt đầu nghiêm túc xem xét tình trạng của hắn. Tiên Dao nhận ra vẻ đẹp của Thẩm Kinh Trần là kiểu vẻ đẹp hoàn hảo khiến ai cũng phải thừa nhận. Nàng tháo bỏ trang phục của hắn để dò xét kinh mạch, phát hiện trong cơ thể hắn có dấu vết của linh lực Thục Sơn. Dòng linh lực ấy di chuyển loạn xạ, hoàn toàn giống với luồng linh lực mà nàng từng cảm nhận được từ Sở Thiên Độ khi còn ở hậu sơn. Tiên Dao nghi ngờ rằng đây là hậu chứng của đại chiến tiên ma, nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Nàng tin rằng Thẩm tiên sinh khác hẳn những ma tộc khác, hắn không phải là Ma Quân như câu chuyện trong thiên thư. Tiên Dao tập trung tìm cách giúp hắn điều hòa linh lực, nhưng trước khi kịp hành động, Thẩm Kinh Trần đột nhiên tỉnh dậy, mặt mày đỏ ửng, lao tới đè nàng xuống đất. Hơi nóng từ cơ thể hắn phả vào mặt nàng, khiến nàng không thể thở nổi. Nàng đưa tay chạm vào trán hắn, cơ thể lạnh giá của nàng khiến hắn càng siết chặt hơn. Tiên Dao cảm nhận được sự đau đớn của hắn và quyết định giúp hắn trung hòa cơn nóng. Nàng tháo hết y phục của mình, chỉ còn lại yếm và quần lót mỏng, rồi áp sát cơ thể mình vào hắn. Trong lúc đó, nàng cảm nhận được “chỗ đó” của hắn có phản ứng rõ rệt. Dù chưa từng trải qua chuyện này, nhưng nàng đã từng học qua pháp thuật của Hợp Hoan Tông nên hiểu rõ. Nàng thử giúp hắn giải tỏa sự khó chịu, nhưng lại khiến hắn càng thêm căng thẳng và kháng cự. Cuối cùng, mọi thứ kết thúc trong hỗn loạn, nhưng Thẩm Kinh Trần đã tỉnh táo trở lại. Hắn nhìn nàng với ánh mắt áp lực, hỏi: “Ta đã làm gì với ngươi sao?” Tiên Dao lắc đầu, nhưng hắn lại gần hơn, hỏi tiếp: “Vậy ngươi đã làm gì với ta?” Câu hỏi đó khiến Tiên Dao sững sờ, ký ức về lần bị trừng phạt ở Giới Luật Đường Thục Sơn ùa về. Nàng nhớ lại ánh mắt khinh thường của mọi người khi nàng bị vu oan, không ai tin nàng, kể cả Sở Thiên Độ. Nàng hoảng loạn hét lên: “Đừng nhìn ta!” rồi không ngừng xin lỗi. Thẩm Kinh Trần ôm chặt lấy nàng, dịu dàng nói: “Ta không trách ngươi.” Hắn giải thích rằng hắn chỉ sợ nàng vì báo ân mà làm chuyện tổn hại đến bản thân. Hắn khẳng định tình cảm giữa hai người nên trong sáng, không vương bùn nhơ. Tiên Dao dần bình tĩnh lại, nàng nắm tay hắn và hỏi: “Thẩm tiên sinh cho rằng thế nào là bùn nhơ? Chỉ cần là việc ngài cần, ta đều nguyện ý làm. Ngài có cho đó là bùn nhơ không?” Cả hai im lặng, không gian bế quan bất ngờ sụp đổ, vỡ vụn. Thẩm Kinh Trần nhanh chóng dẫn nàng thoát ra. Vừa ra ngoài, và vội vã đến báo tin: người tu giới lại đánh tới, đây là lần thứ bảy xâm phạm ma giới kể từ khi hắn bế quan. Huyền Tinh cho biết Thục Sơn đòi trả lại “tiểu sư muội” của bọn họ, và đã đích thân đến. Hắn còn nói rõ “tiểu sư muội” này chính là , người từng gây chấn động tu giới. Thẩm Kinh Trần chưa kịp phản ứng thì Tiên Dao, đang đứng sau lưng hắn, kéo nhẹ vạt áo hắn. Nàng lạnh lùng hỏi: “Bọn họ gọi ngài là quân thượng. Vì sao?”