Chương22
Chương 22
Tiên Dao đứng trên vách núi ở Đại Hoang, nhìn Thẩm Kinh Trần và Bạch Tuyết Tích đang đối đầu. Thẩm Kinh Trần phát hiện nàng, ánh mắt lập tức thay đổi, khiến Bạch Tuyết Tích chú ý. Cô ta nhận ra Tiên Dao qua lớp sẹo trên mặt, kinh hô "Tam sư tỷ", rồi liên tục buộc tội nàng nhập ma, quên tông quy Thục Sơn, khiến sư tổ đau lòng. Tiên Dao im lặng lắng nghe, nhưng Thẩm Kinh Trần đột ngột cướp bổn mệnh kiếm từ tay Bạch Tuyết Tích và đáp xuống bên cạnh nàng. Bạch Tuyết Tích hoảng hốt, nhận ra mối quan hệ ám muội giữa hai người, trong lòng dâng lên ghen tị và bất an.
Tiên Dao nhận ra thanh kiếm là vật mà nàng đã đánh mất từ lâu. Nàng nhớ lại khi xưa sư tôn hứa cho nàng chọn kiếm sau khi kết đan, nhưng lại đưa Bạch Tuyết Tích vào Kiếm Chủng trước, khiến nàng mất cơ hội. Nỗi đau và sự phẫn uất ùa về, nàng lùi lại và không dám chạm vào thanh kiếm. Thẩm Kinh Trần trao ngược kiếm vào tay nàng, nhẹ nhàng nói: "Vật về nguyên chủ." Lời nói ấy khiến cả hai đều ngỡ ngàng. Tiên Dao thắc mắc vì sao hắn khẳng định điều đó khi chưa từng nghe nàng kể. Thẩm Kinh Trần đáp rằng chỉ cần nhìn là biết, không cần lý do. Hắn giải thích rằng hắn đang tìm đồ thì gặp Bạch Tuyết Tích, thấy thanh kiếm giống của nàng liền đoạt lại.
Bạch Tuyết Tích oán hận, cho rằng Tiên Dao đã nói xấu nàng với Ma Quân. Thẩm Kinh Trần lạnh lùng vạch trần sự giả dối của cô ta: chính tay Bạch Tuyết Tích đẩy Tiên Dao xuống Địa Uyên Hỏa, và việc nàng nhập ma chỉ là để sinh tồn. Hắn bác bỏ lời biện hộ của cô ta, chỉ ra rằng Tiên Dao đủ khả năng cứu người, nhưng Bạch Tuyết Tích lại vu khống nàng cản trở. Bị bóc trần, Bạch Tuyết Tích tái mặt nhưng vẫn cố chấp, đổ lỗi cho Tiên Dao không giải thích rõ ràng. Thẩm Kinh Trần nổi giận, tuyên bố hắn tin mọi lời Tiên Dao nói, còn lời cô ta hắn không tin một chữ nào. Cuối cùng, hắn dùng ma lực hất văng Bạch Tuyết Tích ra xa và quát: "Cút đi."