Chương3
Chương 3
Tiên Dao mở mắt giữa một khu rừng xa lạ, thân thể bị thiêu rụi, tóc tai cháy xém. Nàng vừa thoát chết khỏi bí cảnh, vừa trải qua một trải nghiệm kỳ lạ: một luồng ánh sáng bỗng biến thành quyển sách bìa sừng tê giác – thực chất là Vãng Sinh Lục ghi lại đời trước. Đọc xong, nàng mới hiểu mình là nữ chính nguyên tác, nhưng vì Bạch Tuyết Tích xuyên sách mà vận mệnh bị cướp đoạt.
Trong Dị Thế Thiên Thư, Tiên Dao bị biến thành kẻ ngốc thánh mẫu, còn sư tổ Sở Thiên Độ – vốn là người nàng vô tình giúp đỡ vì tưởng là đệ tử ngoại môn – lại trở thành nam chính bên cạnh Bạch Tuyết Tích. Nàng thấy rõ những người từng thân thiết như sư tôn, sư huynh đều quay lưng, thậm chí mẫu thân nàng sau này sẽ chết dưới tay ma quân Thẩm Kinh Trần vì bảo vệ danh dự cho con. Nhưng Tiên Dao không đau khổ hay ghen ghét: nàng chưa từng yêu Sở Thiên Độ, chỉ đơn thuần muốn tích công đức phi thăng; những thứ bị cướp đi vốn không thuộc về mình, nàng không màng. Chỉ có nỗi đau về mẫu thân và sự tiếc nuối vì chưa có bản mệnh kiếm khiến nàng không cam tâm.
Khi ánh sáng tan biến, Tiên Dao tỉnh lại trong thân thể tàn tạ. Nàng cố gắng bò dậy giữa đống lá khô, đau đớn tột cùng, nhưng ý chí sinh tồn mạnh mẽ thôi thúc nàng đứng lên – nàng phải sống để thay đổi kết cục của mẫu thân. Dù kiệt sức ngã xuống nhiều lần, nàng vẫn không từ bỏ.
Bất ngờ, một bóng người xuất hiện từ xa: đôi ủng bạc, vạt áo trắng thêu hoa sen. Người đó ngồi xuống cạnh nàng, lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ với đôi mắt phượng sâu thẳm như lửa nghiệp. Tiên Dao ngây người trước vẻ đẹp ấy, quên mất đau đớn. Khi hắn chạm vào vết thương khiến nàng rùng mình, hắn vội rút tay, khẽ xin lỗi rồi cởi áo ngoài che thân cho nàng. Bị che mắt, nàng hoảng sợ, níu chặt tay áo hắn như cọng rơm cứu mạng. Qua lớp vải mỏng, giọng nói trong trẻo vang lên: “Đừng sợ. Ta sẽ cứu ngươi.” Chỉ vài lời ấy thôi cũng đủ thắp lên hy vọng trong lòng nàng.