Chương62: Hoàn chính văn
Chương 37
Tiên Dao đã tưởng tượng vô số cảnh tượng cùng Thẩm Kinh Trần bước vào thế giới của anh, nhưng không ngờ lại rơi vào tình huống éo le: nàng nằm trên giường anh, y phục tả tơi, bị quấn trong chăn. Em gái Thẩm Kinh Trần la hét cho rằng anh chơi trò tình thú cosplay làm người ta bị thương. Thẩm Kinh Trần bình tĩnh đuổi em gái ra ngoài, khóa cửa lại. Tiên Dao xuống giường quan sát căn phòng khác lạ, phát hiện những vật dụng xa lạ như hộp sắt, gương sáng, và những cuốn sách – trong đó có cuốn bìa sặc sỡ giống hệt cuốn thiên thư nàng từng thấy. Thẩm Kinh Trần thay quần áo xong, đưa cho nàng bộ đồ hồi cấp ba của mình. Tiên Dao trực tiếp thay đồ trước mặt anh, khiến anh luống cuống quay đi, yết hầu trượt lên trượt xuống.
Đúng lúc đó, mẹ Thẩm Kinh Trần hưng phấn gõ cửa, bảo con trai đừng để bạn gái đi vội, bà đã chuẩn bị bữa sáng. Thẩm Kinh Trần chợt nhận ra thời gian ở thế giới này gần như ngưng đọng suốt thời gian anh xuyên sách; với gia đình, mới chỉ qua một đêm. Trong khi đó, anh đã sống nhiều năm ở thế giới kia. Tiên Dao vòng tay ôm cổ anh, nói rằng nàng không còn nhà ở thế giới này, và “nhà của chàng chính là nhà của ta”. Thẩm Kinh Trần xúc động, hứa sẽ cùng nàng trở về thế giới của nàng khi nàng muốn. Tiên Dao mở cửa, đối diện với mẹ anh – người đang tò mò nghe lén.
Mẹ Thẩm Kinh Trần nhìn thấy Tiên Dao xinh đẹp thì lắp bắp, mừng rỡ ôm chầm lấy con trai, khen cô gái tuyệt vời. Bà hỏi han đủ chuyện và nói sẽ nấu đồ ăn hợp khẩu vị. Thẩm Kinh Trần giọng khàn thông báo anh sẽ không về Mỹ nữa, mà ở lại trong nước làm việc, không rời xa gia đình. Anh nhìn Tiên Dao, nàng nhẹ nhàng nói sẽ luôn ở bên cạnh mọi người nếu họ không phản đối. Thẩm Kinh Trần nở nụ cười nhẹ nhõm đầu tiên, khẳng định: “Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau”. Đây là kết thúc chính văn.