Chương1
Chương 1
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ngọc Thanh tỉnh dậy sau trăm năm ngủ say trong quan tài băng, phát hiện Tiên môn có thêm một tiểu sư muội tên Sở Oánh, dung mạo giống hệt nàng. Tại đại điện, Sở Oánh ngây thơ hỏi Ngọc Thanh là ai, khiến các sư huynh lúng túng. Ngọc Thanh mỉa mai rằng Sở Oánh chỉ là thế thân do tiên môn quá nhớ nàng mà tìm đến, làm mọi người biến sắc. Sư tôn quát tên nàng, nhưng nàng giả vờ vô tội rồi xoay người rời đi, mặc kệ Sở Oánh khóc lóc và những lời an ủi từ đệ tử.
Ngọc Thanh đến nơi ở cũ, phát hiện tiểu viện đã bị phá hủy và thay bằng tòa Oánh Nguyệt điện hoành tráng, bảng hiệu do chính sư tôn viết. Nàng nổi giận, giơ tay bày trận pháp sụp đổ cung điện, xem như món quà gặp mặt cho Sở Oánh, rồi quay về quan tài băng. Nàng mơ thấy điềm báo mình sẽ chết dưới tay những người đó, nhưng nay tỉnh dậy vẫn sống, cảm thấy mọi chuyện thật hoang đường.
Đại sư huynh tìm đến, trách nàng phá Oánh Nguyệt điện. Ngọc Thanh giả vờ tưởng đó là cung điện mới của mình nên muốn phá đi xây lại, khiến hắn áy náy hứa xây cung mới cho nàng. Sau đó, đại sư huynh ngập ngừng nói Sở Oánh nội đan vỡ vụn, cần nửa khối nội đan của Ngọc Thanh để chữa trị, cam đoan không lấy mạng nàng. Ngọc Thanh đồng ý ngay, cười nói vì sư muội mà làm, trong lòng lại lạnh lẽo, biết rõ nửa khối nội đan sẽ khiến nàng tán tận tu vi, tương đương tử vong. Nàng nghe lời hứa của đại sư huynh chỉ thấy hoang đường, mỉa mai rằng loại bạch nguyệt quang này đến chó cũng ghét.