Chương3
Chương 3
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ngọc Thanh giờ đây đã thành công gia nhập ma giới, trở thành chân chó trung thành của Ma tôn. Nàng hết lòng bóp vai, đấm lưng, thậm chí dâng lên một lá thư đầu hàng đầy những lời tâng bốc có cánh, miêu tả Ma tôn là "ánh sáng không thể với tới", là "sự sáng tạo đáng tự hào của Đấng Tạo Hóa". Nàng thề sống thề chết, cả đời này chỉ có một mình hắn. Nhưng thứ khiến Ma tôn động lòng không phải bí tịch hay bản đồ phòng thủ của Tiên môn, mà chính là những lời nịnh hót ấy.
Khi có tiểu đệ Ma tu chạy vào báo tin tu sĩ Tiên môn đã giết tới, mắt Ngọc Thanh lập tức sáng lên, phấn khích không giấu nổi. Đoạn Cẩn nhận ra sự kỳ lạ, lạnh lùng hỏi nàng có muốn trở về không. Nàng lập tức lắc đầu quầy quậy, kiên quyết phủ nhận. Thấy Ma tôn có vẻ vui, nàng tận dụng cơ hội, nói thêm mấy câu nịnh bợ rồi đòi đi theo hắn. Đoạn Cẩn gật đầu, đồng ý cho nàng đi cùng. Ngọc Thanh trong lòng hô to "lão đại vạn tuế!".
Tất cả là nhờ giấc mơ cảnh tượng Tiên môn bị Ma tôn tiêu diệt, máu chảy ngàn dặm, khiến nàng vô cùng thoải mái. Làm bạch nguyệt quang của Tiên môn chẳng có ý nghĩa gì, làm chân chó, à nhầm, cánh tay phải của Ma tôn mới là con đường đúng đắn.