Chương8
Chương 8
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Ngọc Thanh đầu óc ong ong khi Đoàn Cẩn nói cô dâu là nàng. Hắn oán hận nhắc lại những lời thề non hẹn biển trong lá thư đầu hàng mà nàng viết, khiến nàng sững sờ nhận ra Ma tôn đại nhân đã hiểu lầm đó là thư tình. Ngọc Thanh vội vàng nói dối rằng mình thích hắn, nhưng Đoàn Cẩn chỉ cười lạnh, vạch trần sự chắp vá vụng về của nàng.
Hắn kể lại quá khứ từng là đệ tử Tiên môn bị bắt nạt và gặp nàng. Ngọc Thanh chợt nhớ ra thân phận bạch nguyệt quang của mình, mừng rỡ hỏi có phải nàng xuất hiện cứu hắn không. Nhưng Đoàn Cẩn nghiến răng kể lại sự thật: nàng mắng hắn thậm tệ hơn những kẻ bắt nạt hắn, còn đọc vài từ khóa như "rừng dưới chân Tiên môn", "gà lá sen", "phế vật"... Ký ức bị phong ấn ùa về, Ngọc Thanh kinh ngạc thốt lên: “Ngài là con chó nhỏ đó!”
Thì ra khi đó nàng vừa nhập môn, vất vả lắm mới mua được gà lá sen yêu thích thì bị thiếu niên Đoàn Cẩn đụng phải làm rơi xuống sông. Nàng nổi khùng mắng hắn, sau đó đánh bại tất cả những kẻ bắt nạt. Hắn giải thích mình đã chia cho hắn một miếng mông gà, còn dạy hắn tu luyện. Nhưng Đoàn Cẩn nhắc lại những lời nàng an ủi hắn: "Ngươi mất đi thiên phú tu luyện đồng thời cũng chiếm được một thân thể thể chất phế vật." Ngọc Thanh chột dạ nuốt nước bọt, không dám đối diện với ánh mắt hắn.