Chương6
Chương 6
Chương đang được biên tập
Chương này chưa được công bố. Hãy quay lại sau — chúng tôi sẽ cập nhật ngay khi nội dung sẵn sàng.
Hắn đang bàn với tướng cũ về kế hoạch tấn công hoàng đế. Cả bọn từng thất bại, và tỷ tỷ của hắn đã chết trong lần đó. Họ nên bỏ cuộc. Ta nhắc nhở hắn: “Không có khả năng thành công.” Hắn không ngạc nhiên khi thấy ta vào phòng giữa đêm, chỉ đáp: “Ta biết, nhưng đây là lý do để ta sống.” Ta nghĩ hắn thật ngu ngốc và nói thẳng điều đó. Hắn chỉ mỉm cười.
Ta đề nghị một cách nửa đùa nửa thật: “Hay ta giúp ngươi giết hoàng đế, và ngươi tự sát. Được không?” Hắn nhìn ta như thể ta là kẻ ngốc, khiến ta đành im lặng ra đi. Thực ra ta chỉ đùa thôi, vì tiên thuật không được dùng ở phàm tục, và ta không đầu thai mà chỉ thành hình rồi xuống đây.
Dù biết trước thất bại, hắn vẫn không từ bỏ mục tiêu trả thù. Sự kiên trì mù quáng này vừa khiến ta khó hiểu vừa gợi lên chút thương cảm. Nhưng là một kẻ từ thiên đình, ta thấy hắn nên chết đi thì hơn, vì cuộc sống phàm trần chỉ toàn khổ đau vô vọng.