Chương14
Chương 14
Tại Hồ Linh Du, Loan Bồi Thạch gặp một thiếu nữ xinh đẹp như búp bê sứ, tên Nghê Mục Vân. Nàng vui vẻ làm quen, hứa sẽ bảo vệ hắn. Đột nhiên, thanh niên Chu Thế Sùng xuất hiện, mỉa mai Loan Bồi Thạch là tiện dân dụ dỗ tiểu công chúa. Loan Bồi Thạch không sợ, mắng lại khiến Nghê Mục Vân thích thú. Chu Thế Sùng tức giận ra tay, hai người đối chưởng, bất phân thắng bại. Nghê Mục Vân tiết lộ Chu Thế Sùng là Võ Hoàng đỉnh phong, còn Loan Bồi Thạch chỉ mới Võ Hoàng sơ kỳ mà đã đấu ngang tay. Nàng khen hắn lợi hại, nhưng buồn vì mình mới Võ Vương sơ kỳ. Loan Bồi Thạch an ủi nàng, cho rằng nàng mới mười bốn mười lăm tuổi, căn cơ vững chắc, không dùng đan dược, sau này thành tựu sẽ cao hơn người thường. Hai người lại đánh nhau, đến khi một lão giả Võ Tôn đỉnh phong ra mặt ngăn cản, bảo họ vào bí cảnh rồi muốn đánh thế nào tùy. Nghê Mục Vân bị gọi về đội, nàng làm mặt quỷ với lão giả rồi cười với Loan Bồi Thạch trước khi đi. Chu Thế Sùng cũng quay về đội ngũ. Loan Bồi Thạch phát hiện ra ba người của Nhiếp gia trong đám đông, thực lực chỉ có Võ Vương, khiến hắn nghi ngờ. Đúng lúc đó, cổng không gian mở ra. Một lão giả hắc bào xuất hiện, uy áp trấn áp toàn trường, tuyên bố quy tắc: ai có cơ duyên lớn thì đến Công hội Lính đánh thuê Cửu Dương Thành đổi thưởng, nếu giấu diếm sẽ bị giết. Loan Bồi Thạch cùng năm người bảo vệ bước vào cổng. Khi truyền tống, hắn dễ dàng thích ứng, trong khi năm người kia nôn khan. Họ đến một thành trì đổ nát, bầu trời tối om, chỉ có đá phát sáng xanh lục. Sau khi hồi phục, nữ tử tên Mạnh Hà tựa vào người Loan Bồi Thạch, trêu chọc hắn vì cơ thể cứng đờ, đoán hắn chưa từng gần gũi nữ nhân. Loan Bồi Thạch bực mình, lạnh lùng đáp chỉ vì thấy nàng vô hại. Mạnh Hà cười, tự giới thiệu tên và nói sẽ giúp hắn sau này. Một nam tử dẫn đường, Loan Bồi Thạch xung phong đi trước, dặn mọi người giữ khoảng cách, tự bảo vệ mình. Sau gần một canh giờ đi trong thành phố đổ nát mà không gặp nguy hiểm, một thanh niên khác sốt ruột, chê Loan Bồi Thạch nhát gan, rồi lao lên phía trước. Ba người kia cũng chạy theo. Mạnh Hà ở lại hỏi Loan Bồi Thạch có cảm nhận được gì không. Hắn nói mình luôn có cảm giác bất an nhờ từng tôi luyện trong môi trường nguy hiểm, và nghi ngờ vì sao bí cảnh quá yên tĩnh. Mạnh Hà giải thích rằng bí cảnh đã bị thăm dò nhiều lần, khu vực ngoài cùng không còn nguy hiểm, đồng thời nhắc hắn đừng để mỹ sắc mê hoặc, ám chỉ Nghê Mục Vân. Loan Bồi Thạch hỏi lai lịch Nghê Mục Vân, Mạnh Hà cho biết nàng là đích nữ duy nhất của Nghê gia, một trong năm đại gia tộc nguyên lão của Công hội Lính đánh thuê. Tuy nhiên, nàng trời sinh căn cốt không tốt, cần rất nhiều tài nguyên, con đường tu luyện phía sau rất gian nan. Khi Loan Bồi Thạch hỏi về người theo đuổi, Mạnh Hà cười ẩn ý, nói nàng không có một người theo đuổi nào, khuyên hắn đừng để mỹ sắc mê hoặc.