Chương267
Chương 142
Trịnh Vô Cực gặp lại Ninh Trí Viễn, người vừa trở thành thành chủ Phổ Điền thành. Mạc Thanh Uyển thông báo Ninh Trí Viễn đã vượt qua khảo hạch, nhưng nhắc nhở rằng từ nay anh ta không còn thuộc về Ninh gia, tránh lặp lại bài học Hắc Long Hội. Trịnh Vô Cực nghi ngờ mục đích của Ninh Trí Viễn, cho rằng kẻ được lợi nhiều nhất chính là Ninh gia. Khi Mạc Phinh Đình hỏi có quen biết không, Trịnh Vô Cực kể lại việc từng gặp và hỏi thăm tin tức, nhưng không thân thiết. Mạc Thanh Uyển tiết lộ Ninh Trí Viễn đã lập Mệnh Thệ rút khỏi Ninh gia, và họ cho anh ta năm mươi năm để chứng minh năng lực, nếu đạt yêu cầu sẽ thu nhận vào Tông môn. Cô còn nhận xét Ninh Trí Viễn có dã tâm lớn, dễ bị phản phệ nếu không cẩn thận. Trịnh Vô Cực đoán họ muốn rèn giũa anh ta rồi giao trọng trách, đồng thời ngăn người khác lợi dụng. Mạc Thanh Uyển tán thưởng.
Sáng hôm sau, đoàn người khởi hành về Bắc, hơn một tháng sau đến Thành Phi Tuyên. Trịnh Vô Cực kinh ngạc trước quy mô thành, hỏi dân cư thường trú. Mạc Thanh Uyển cho biết chỉ có tám mươi triệu, còn lại là dân ngoại lai, do Thiên Tông cố ý kiểm soát. Trịnh Vô Cực hỏi Thiên Tông có trong thành không, Mạc Phinh Đình đáp họ chỉ mượn truyền tống trận để về Tông, và phải trả Cấm Quân hộ vệ. Vào thành, họ đi thẳng đến phủ thành chủ, bàn giao quân đội rồi kích hoạt truyền tống trận.
Tại Hắc Minh Thiên Tông, họ xuất hiện trong một căn phòng nhỏ. Mạc Phinh Đình trêu Trịnh Vô Cực vì hắn ngạc nhiên, cô đùa rằng họ xây mấy chục vạn truyền tống trận nhỏ cho cao tầng, khiến Trịnh Vô Cực không tin. Mạc Thanh Uyển giải thích đây là trận riêng cho cao tầng, còn quảng trường có trận cỡ lớn nhưng phải nộp phí. Ra ngoài, họ thấy bộc dịch đều là Chân Huyền cảnh hậu kỳ, là đệ tử cũ của Tông môn không muốn rời đi hoặc tự lập gia tộc. Mạc Phinh Đình khuyên Trịnh Vô Cực nắm bắt cơ hội nâng cao tiềm lực. Họ đến Tịnh Đế Hoa Hải, nơi ở của hai tỷ muội. Mạc Phinh Đình dẫn Trịnh Vô Cực qua biển hoa, kể rằng nơi này rất đẹp và hắn là nam tử duy nhất được đặt chân lên đây. Trịnh Vô Cực nhớ muội muội Trịnh Vô Song, bảy tám mươi năm chưa gặp. Mạc Phinh Đình đồng cảm, muốn nghe chuyện hạ giới của hắn.
Vào tú lâu, các nha hoàn tụ tập. Mạc Thanh Uyển trở về, trách Mạc Phinh Đình chưa sắp xếp chỗ ở và việc tu hành cho Trịnh Vô Cực, cũng như cách tránh phiền phức. Mạc Phinh Đình đòi nghe chuyện trước, nói hắn có thể ở căn nhà nhỏ bên cạnh, rồi lỡ lời. Mạc Thanh Uyển quyết định nói thật: cô nắm giữ Thiên Cơ Mệnh Thuật, đã thấy duyên phận giữa họ và một góc tương lai của Trịnh Vô Cực. Hai tỷ muội có mệnh cách Song Hoa Tịnh Đế, phải cùng tu luyện, cùng làm việc, cùng chung phu quân mới thành tựu. Mệnh cách của Trịnh Vô Cực có thể tương trợ họ. Mạc Phinh Đình nói nếu không có hảo cảm, họ sẽ không miễn cưỡng, nhưng hắn rất khác biệt. Trịnh Vô Cực sau một hồi im lặng, hào sảng nói sẽ gánh vác mọi phiền phức và thử thách, ai muốn cướp các nàng phải bước qua xác hắn.