Chương316
Chương 166
Tại Trương gia, Tư Mã Lâm tiên tri tiết lộ âm mưu của Triển Hùng Ưng: hắn không bị Tà Linh đoạt xá mà cố tình dẫn dụ Tà Linh để tiêu diệt các thế lực lớn ở Thiên Tằm Thành, nhằm tạo dựng trụ cột vững chắc cho Triển gia Nhị công tử. Nhóm người phân tích rằng Nhị công tử tu vi tiến bộ bất thường, có lẽ ẩn chứa bí mật. Tư Mã Lâm dự đoán trong mười lăm ngày tới, tai ương Tà Linh sẽ được dẹp yên, các gia tộc suy yếu, chỉ có Phủ Thành Chủ thu lợi nhờ chiến thuật phân tán quân tinh nhuệ đi cứu dân, để pháo hôi chết thay. Loan Bồi Thạch nhận định phía sau có bàn tay đen tối, và hỏi về tình hình tệ hơn. Tư Mã Lâm kể: tai ương lan ra biên quân, yêu thú phát động thú triều, nhân tộc phải bỏ các thành nhỏ, khu vực Tây Nam chỉ còn sáu đại thành và một chủ thành cầm cự.
Loan Bồi Thạch đưa ra hai lựa chọn: ở lại củng cố thế lực hoặc rời đi về Đông Tuyền Bộ Châu trả thù báo ân. Loan Nhu khuyên phụ thân nên đi, còn bốn huynh muội ở lại lịch luyện, vì nơi đây nguy hiểm nhưng có cơ duyên. Tư Mã Lâm lo lắng, nhưng cuối cùng đồng ý sau khi được thuyết phục. Năm ngày sau, họ đưa người sống sót ở năm con phố về Trương gia, trong đó có Khuất gia và Tuần gia. Sáng ngày thứ sáu, Loan Bồi Thạch cùng gia đình và mười cường giả Thánh Quân bị khống chế tiến về góc tây nam thành. Loan Thanh dùng phù chú Dung Thiên cảnh tấn công Tà Linh, nhưng bọn chúng nhanh chóng tràn lại. Loan Nhu nhận xét phù chú chỉ hiệu quả với Tà Linh Nhân Quân, gần truyền tống trận sẽ có Tà Linh mạnh hơn, thậm chí Thánh Quân. Loan Bồi Thạch khen ngợi bọn trẻ đã suy nghĩ thấu đáo, nhưng nhấn mạnh cần giấu át chủ bài của Tinh Phi Yến để đối phó thủ vệ do Triển Hùng Ưng phái đến.
Khi đến quảng trường trung tâm, họ nghe tiếng kêu cứu từ Vạn Bảo Lâu. Đó là Diệp Chấn Đông – chưởng quỹ quen ở Nam Vực. Loan Bồi Thạch chuyển hướng cứu viện, giải thích cho con rằng muốn tạo mối quan hệ giúp bọn trẻ sau này. Họ nhanh chóng tiêu diệt Tà Linh vây hãm, Diệp Chấn Đông dẫn hộ vệ và trăm dân thoát ra, cảm tạ nhiệt liệt. Loan Bồi Thạch hỏi sao ông ta đến Thiên Tằm Thành và về số bảo vật trong cửa hàng. Diệp Chấn Đông trấn an rằng đã có biện pháp khẩn cấp, rồi thắc mắc vì sao Loan Bồi Thạch đi về hướng tây nam – nơi khu dân nghèo không còn người sống. Loan Bồi Thạch cười lớn, nói ra một câu khiến Diệp Chấn Đông vừa phấn khích vừa bội phục.