Chương17
Chương 17
Trong căn nhà đổ nát, Mạnh Hà cởi mặt nạ bạc của Loan Bồi Thạch, phát hiện hắn tuấn tú ngoài sức tưởng tượng. Nàng vuốt ve khuôn mặt hắn, tâm sự rằng hắn đã trúng Huyết Luyện Thiên Độc của Nghê Mục Vân – thứ độc không có thuốc giải, chỉ có thể luyện thành khôi lỗi. Mạnh Hà thề sẽ cứu hắn, dù phải hy sinh bản thân.
Ở bảo địa, Nghê Mục Vân nổi giận vì không tìm được Loan Bồi Thạch, quát mắng thuộc hạ vô dụng. Nam tử áo gai nghi ngờ có kẻ khác đã mang hắn đi, nhiều khả năng là Chu Thế Sùng. Nghê Mục Vân đồng tình, ra lệnh truy sát Chu Thế Sùng bằng mọi giá, bất chấp xung đột với Chu gia. Nàng cười khẩy, cho rằng trong bí cảnh, giết người đoạt bảo là chuyện thường tình. Sau đó, nàng một mình vào bảo địa. Mấy kẻ rình mò định hưởng lợi nhưng bị nàng hạ độc chết thảm. Nửa canh giờ sau, nàng bước ra, tâm trạng vui vẻ, nhìn những kẻ hấp hối với nụ cười ngọt ngào, rồi nhảy nhót rời đi.
Chu Thế Sùng cùng bốn đồng đội tái lập đội ngũ, tiến sâu vào bí cảnh. Họ thấy nhiều người tụ tập quanh một cái giếng. Hai nữ tử tò mò chạy đến, bị hút hồn vào giếng. Chu Thế Sùng nhận ra đó là Giếng Ước Vọng – chỉ cần nhìn vào là mê muội, linh hồn dần bị nuốt chửng. Hắn bất lực nhìn bốn người mắc kẹt. Bất ngờ, Bạch Vân của Bạch gia Vô Lượng Thiên Thành xuất hiện, giả vờ thân thiện rồi đâm chủy thủ vào bụng Chu Thế Sùng, định phế bỏ hắn. Chu Thế Sùng kịp lùi lại nhưng bị thương, phải bỏ chạy vào địa hình hiểm trở. Bạch Vân cười để mặc hắn, nói còn người khác đang chờ.
Loan Bồi Thạch tỉnh dậy trong mơ hồ, thấy mình trần như nhộng, chỉ có trường bào che thân. Hắn hoảng hốt kiểm tra Nhẫn Trữ Vật, thở phào nhẹ nhõm. Khi quay đầu, hắn thấy Mạnh Hà ngồi dựa tường, mắt mở nhưng đồng tử xám trắng, da tím sẫm, đã chết từ lâu. Khóe môi nàng cong lên nụ cười ngọt ngào, tay đặt một tờ giấy. Loan Bồi Thạch ôm nàng khóc lặng. Hắn phát hiện tai phải nàng bị nát, hiểu ra nàng đã dùng bí pháp chuyển độc và thương thế từ hắn sang mình.
Hắn đọc thư: Mạnh Hà từ đầu đã yêu hắn, ghen tị vì hắn chỉ chú ý đến Nghê Mục Vân, nhưng không trách. Nàng biết Nghê Mục Vân có ý đồ xấu, nên âm thầm bảo vệ. Sau khi hắn diệt nhiều tay sai của Nghê, nàng mới cướp hắn về. Nàng dặn hắn sống thật tốt, đi khắp đại lục, ngắm cảnh đẹp, ăn ngon, rồi thầm kể cho nàng. Cuối cùng, nàng cảnh cáo đừng tin cô gái quá xinh đẹp, vì ẩn sau vẻ ngoài là trái tim độc địa.
Loan Bồi Thạch hiểu ra tất cả. Hắn gấp thư cất vào nhẫn, nắm tay nàng thề rằng nàng là nữ nhân quan trọng nhất đời hắn. Hắn sẽ khắc ghi lời nàng, không bao giờ bị vẻ đẹp mê hoặc nữa. Sau một giờ bên nàng, hắn hỏa táng thi thể, thu cốt tro vào hộp ngọc. Hắn mặc y phục chỉnh tề, đeo mặt nạ bạc, đôi mắt lộ hàn mang, nghiến răng gọi tên kẻ thù: "Nghê… Mục… Vân!"