Chương364
Chương 189
Mười ngày sau, tại tửu lâu Thành Thiên Tằm, khách khứa đông đúc. Một bàn khách gần cửa sổ gồm Võ Minh Quân, gia gia Võ lão, Thương Doanh Nguyệt, Hứa Tử Yên và Hứa Tử Danh đang trò chuyện. Họ bàn về tình hình kỳ lạ của Thành Thiên Tằm: dù thành chủ và chiến lực cao cấp đã điều đi, thành vẫn không phong tỏa, sinh hoạt bình thường. Thương Doanh Nguyệt giải thích rằng ba gia tộc Thiên Lang Thành kém xa Tam Đại Thế Gia Thành Thiên Lân, càng không bằng thành chủ Thành Thiên Tằm. Ma tộc Tì Lô Địch Tư Thành cầu viện đã rút phần lớn lực lượng, tạo cơ hội cho Thành Thiên Lân tấn công. Vì vậy, thái độ của họ với Thành Thiên Tằm phải dựa trên thực lực thực sự của thành: nếu yếu thì coi như du ngoạn; nếu đủ trụ vững thì kết giao xã giao; nếu dư sức thì liên minh, thậm chí có thể thần phục. Võ lão nhấn mạnh thực lực quyết định địa vị. Thương Doanh Nguyệt thêm rằng nếu thực lực Thành Thiên Tằm không đủ, họ cũng có thể ra tay chiếm đoạt.
Tại văn phòng thành chủ, Loạn Vinh đứng trước cửa sổ ngắm thành. Muội muội Loạn Nhu vào, trêu chọc hắn muốn soán vị cha. Loạn Vinh than mệt, thà đi lịch luyện. Loạn Nhu khoe đã Thiên Quân cảnh tầng bảy, nhưng bị Loạn Vinh so sánh với phụ thân và các vị khác – họ ở tuổi này đã là Thánh Quân, chém giết Chuẩn Tri Giả. Loạn Nhu trách họ chỉ dạy công pháp thấp, bắt họ tự tìm trong Nguyên Thủy Bí Cảnh, phải áp chế tu vi để cảm ngộ, khiến tiến độ chậm. Nàng lại nhắc đến Mẫn Tĩnh Viễn – người theo đuổi nàng – nói hắn ngốc nhưng thú vị, nếu trong một tháng tìm được nàng thì sẽ cho cơ hội. Loạn Vinh hỏi nhị ca và tam tỷ, Loạn Nhu bảo họ đi tìm ý trung nhân, rồi than thở cha mẹ và các dì cưới nhau sớm, sống hạnh phúc, còn họ thì bị cấm yêu đương. Nay người cùng cảnh giới thì già, cùng tuổi thì yếu, chơi với Mẫn Tĩnh Viễn phải áp chế thực lực, gò bó.
Âu Dương Mẫn Nhi – trưởng nữ Âu Dương gia, thiên tài Chuẩn Thánh Quân đỉnh phong – bước vào, báo cáo phát hiện khoảng một nghìn gian tế từ Thành Thiên Lân, thực lực Địa Quân đến Thánh Quân, có nội ứng từ mười mấy bang phái nhỏ. Nàng hỏi có nên ra tay không. Loạn Vinh bảo khoan, chỉ theo dõi, vì số này chỉ là thăm dò, không đủ uy hiếp; Tà Linh công thành sẽ không vội, phải đợi sau trận đầu của phụ thân. Loạn Nhu mừng rỡ chào đón Mẫn Nhi, nói có nàng thì đánh tan Tà Linh. Loạn Vinh pha trà, đắc ý khoe vinh dự có nàng làm trợ lý. Loạn Nhu trêu hai người là uyên ương khổ mệnh, giờ mới sum họp. Loạn Vinh nhét bánh vào miệng nàng, nhắc Mẫn Tĩnh Viễn đang tìm nàng. Loạn Nhu giận, dọa dẫn Mẫn Nhi đi. Mẫn Nhi khuyên nàng đừng để mất hắn. Loạn Nhu băn khoăn: không biết tình cảm thế nào, chỉ tiếc thiên phú hắn kém; nàng sợ khoảng cách thực lực lớn sẽ khiến nàng khinh thường hắn, dẫn đến thay lòng – vì nàng tự biết năng lực và cảm giác của mình.